
Vé muối và Bitcoin, một ván cờ quyền lực
Tuyển chọn TechFlowTuyển chọn TechFlow

Vé muối và Bitcoin, một ván cờ quyền lực
Sự giằng co giữa nhà nước và thị trường là cuộc so tài về tín dụng, là quyền lực của thể chế.
Tác giả: Lưu Hồng Lâm
Mùa hè ở Yên Trì
Mùa hè năm Càn Long thứ 42, mặt hồ muối Vận Thành mất đi sắc xanh quen thuộc hàng năm, để lộ từng lớp vỏ muối chói mắt, tựa như lớp da cũ của đại địa bong ra dưới ánh nắng gay gắt.
Trên bờ hồ, Tào Đức Hải đứng ở cổng mỏ muối, nhìn các người làm khiêng từng thùng muối chất vào kho, lòng ông lại khô khốc như mặt hồ cạn. Ngày mai là hạn cuối nộp thuế muối cho Ty vận chuyển muối. Không có tấm vé muối dài nửa thước kia, dù có nhiều muối đến đâu, tất cả cũng chỉ là hàng cấm, không thể qua trạm kiểm soát, không thể rời khỏi Vận Thành.
Trong thế giới hồ muối, vé muối chính là giấy thông hành, là chìa khóa của của cải, đồng thời cũng là xiềng xích do quan phủ đặt ra. Vé muối làm bằng giấy gai màu vàng, đóng dấu son đỏ "Hà Đông Diêm Vận Ty", phía sau ghi rõ hiệu buôn, số lượng vé và tiền thuế. Nhìn thì nhẹ tênh, nhưng thực ra là sợi dây sống chết của thương nhân muối trong suốt một năm.
Sử sách ghi lại, hồ muối Vận Thành sản xuất gần 5 triệu tải muối mỗi năm, chiếm khoảng một phần mười tổng sản lượng toàn quốc. Thuế muối Hà Đông chiếm ba phần mười ngân sách tỉnh Sơn Tây (tập 5, *Tuyển tập tư liệu chính sách muối triều Thanh*). Muối từ hồ muối không chỉ là gia vị trên bàn ăn dân chúng, mà còn là quân nhu của quan phủ, là mạch sống của triều đại.
Qian Mu viết trong *Dẫn luận về lịch sử văn hóa Trung Hoa*: «Hồ muối Vận Thành đã trở thành mục tiêu tranh đoạt chung giữa các bộ tộc Trung Nguyên». Hơn 4.700 năm trước, sau khi Hoàng Đế chiến thắng Xỉ Dã, đã dời đô đến vùng phụ cận An Dịch – nơi có hồ muối, mở ra thời kỳ khai thác và sử dụng muối hồ, đặt trụ cột đầu tiên cho nền móng Hoa Hạ. Sau đó, Nghiêu, Thuấn, Vũ đều dựng đô tại đây. Thời Xuân Thu gọi là «Diêm Ấp», thời Chiến Quốc gọi là «Diêm Thị», đời Hán gọi là «Tư Viên Thành», «Diêm Giám Thành», đời Nguyên gọi là «Phượng Hoàng Thành», đời Minh gọi là «Vận Ty Thành». Vì vận chuyển muối mà lập thành, duy nhất tại Trung Hoa.

Tào Đức Hải nhớ lời cha mình lúc lâm chung: «Cha con ta làm không phải là nghề bán muối, mà là nghề buôn vé muối. Mất vé muối, khiêng bao nhiêu muối cũng như khiêng dao vậy.»
Nghề mua bán vé muối của thương nhân
Hệ thống vé muối bắt nguồn từ chế độ «Khai Trung Pháp» thời Hồng Vũ nhà Minh. Từ đó, nhà nước dùng một tờ giấy nhỏ nắm chặt lấy của cải từ hồ muối.
Vé muối vừa là chứng từ lưu thông, vừa là biên lai thuế muối của triều đình, là mạch sống tài chính quốc gia. Nhưng đến thời Càn Long, cùng với sự phát triển của các hiệu ngân phiếu và hệ thống đường bộ, bản chất của vé muối dần biến đổi âm thầm: không còn đơn thuần là giấy tờ đổi muối, mà trở thành đối tượng mua bán trao tay.
Các thương nhân học được cách làm ăn mới: nhận vé muối nhưng không vội đổi muối, mà bán ngay cho người khác để kiếm lời chênh lệch. Mua bán vé, ghép vé, sang nhượng vé – những tấm vé muối cứ luân chuyển qua lại tại các quán trà, quán rượu, biến thành một loại «giấy tờ tài chính» hoạt động trong vùng xám.
*Tuyển tập tư liệu chính sách muối triều Thanh* ghi chép: «Phong khí mua bán vé muối ngày càng trầm trọng, đến nỗi có hiện tượng trao đổi lẫn nhau giữa ngân phiếu và vé muối, khiến thuế vụ thất thoát liên tục». Vé muối – công cụ vốn để quan phủ kiểm soát hồ muối – đã mọc thêm cành nhánh trong kẽ hở thị trường. Năm Càn Long thứ 37, vụ án lớn về mua bán vé muối bùng nổ tại hồ muối Vận Thành, ngay cả các viên chức Ty vận chuyển muối cũng bị cuốn vào. Trong bản tấu trình viết: «Vụ án mua bán vé muối liên lụy hàng chục quan lại, kéo theo hàng trăm thương nhân, thuế muối đứt đoạn, ngân khố trống rỗng» (*Tuyển tập hồ sơ chính sách muối triều Thanh*, tập 32).
Nhưng chiếc bàn tính của quan phủ chưa bao giờ ngừng chạy.
Mua bán vé gây rối loạn thị trường, nhưng cũng trở thành chất bôi trơn cho tài chính. Các khoản «phí dịch vụ» từ giao dịch vé, phần lợi chia cho viên chức, trở thành nguồn thu ngầm cho thuế muối địa phương. Trong bản tấu năm Càn Long thứ 42, Tiễu vận sứ Hà Đông viết: «Mua bán vé tuy là tệ nạn, nhưng vẫn thu được tiền thuế; nếu cấm đoán nghiêm khắc e sẽ dẫn đến gián đoạn, hơn nữa lo ngại việc sử dụng vé muối sẽ không thể tiếp nối.»
Nhà nước và thị trường, cứ thế dò dẫm qua lại dưới dấu son đỏ trên tấm vé muối. Nhà nước dùng vé muối để duy trì quân lương, duy trì guồng máy quan trường; thương nhân dùng mua bán, ghép vé để biến tấm vé đỏ thành dòng tiền chảy. Uy tín của vé muối cuối cùng vẫn gắn chặt vào ngòi bút luật lệ và uy quyền cảnh sát muối; còn sức mạnh thị trường thì luôn len lỏi không ngừng qua những kẽ hở của uy quyền.
Những người phu khuân vác và hiệu ngân phiếu chen giữa khe hở của vé muối ấy, có lẽ hiểu rõ nhất chân lý này: trên đời này, chẳng bao giờ có tự do tuyệt đối, cũng chẳng tồn tại lệnh cấm hoàn toàn.
Tiền mã hóa bị thu phục
Có người nói, tiền mã hóa là phi tập trung, là thách thức tối hậu đối với quyền phát hành tiền tệ của nhà nước. Đồng thuận thuật toán, sổ cái phân tán, ví ẩn danh – dường như lần đầu tiên, của cải đã thoát khỏi xiềng xích nhà nước, tự do chảy như làn gió trên hồ muối.
Nhưng lịch sử hồ muối đã sớm viết sẵn đáp án. Việc mua bán vé ban đầu là căn bệnh phá hoại chế độ độc quyền, nhưng lại biến thành chất bôi trơn trong sổ sách quan phủ; dấu son đỏ trên vé muối vừa là lệnh cấm, vừa là giấy phép. Đằng sau lý tưởng phi tập trung, luôn hiện hữu bóng dáng và bàn tay nhà nước.
Người ta từng nghĩ tiền mã hóa là thách thức tối hậu với quyền phát hành tiền tệ nhà nước, nhưng đến hôm nay, xu hướng chủ đạo lại là hướng tới quản lý. KYC, AML, sàn giao dịch tuân thủ pháp luật, minh bạch thuế – những từ ngữ này như muối kết tinh trong gió, từng lớp phủ lên bốn chữ «phi tập trung».
Chiếc bàn tính nhà nước luôn biết cách đưa lý tưởng tự do vào bản đồ thể chế.
Năm 2025, tại hội nghị Bitcoin, Phó Tổng thống Mỹ Vance phát biểu thẳng thắn: «Bitcoin là công cụ chống lại các chính sách xấu, bất kể đảng nào đưa ra.» «Chính phủ Trung Quốc không thích Bitcoin… Nếu Trung Quốc rời xa Bitcoin, thì nước Mỹ nên tiến về phía Bitcoin.» «Chúng tôi đã thành lập dự trữ Bitcoin quốc gia, biến Bitcoin thành công cụ chiến lược của chính phủ Mỹ.» «Các stablecoin gắn với USD sẽ không làm suy yếu đồng đô la, ngược lại là bộ khuếch đại sức mạnh kinh tế Mỹ.»
Cũng giống như ngày xưa vé muối đối với hồ muối, nhà nước dùng dấu son và ngòi bút kiểm soát lưu thông muối; hôm nay, cơ quan quản lý dùng giấy phép tuân thủ và giám sát chuỗi dữ liệu (on-chain), để nắm dòng chảy của của cải trong đầu ngón tay kỹ thuật số. Có thể nhà nước đã mất độc quyền với tờ giấy, nhưng bằng luật pháp, giấy phép và giám sát chuỗi dữ liệu, họ lại xây nên một bức tường vô hình mới. Bàn tay quản lý vươn vào từng địa chỉ ví, dữ liệu công khai trên chuỗi dữ liệu反倒 (on-chain) lại trở thành vũ khí mới của nhà nước.
Bàn tay nhà nước chưa bao giờ thực sự buông lỏng cương kiểm của cải.
Trò chơi quyền lực
Chuyện hồ muối đã lùi xa, vé muối trở thành trang giấy ố vàng trong sử sách. Nhưng trên từng tờ giấy gai vàng ấy, vẫn in hằn dấu tích hợp tác giữa nhà nước và thị trường. Lưu thông của cải从来 không đơn thuần là trao đổi hàng hóa, mà là cuộc đấu trí giữa nhà nước và thị trường, là cuộc so tài về tín dụng, là quyền trượng của thể chế.
Uy tín của vé muối cuối cùng vẫn dựa vào uy nghiêm quan phủ; uy tín của tiền mã hóa, tuy mang vẻ ngoài phi tập trung, thực chất vẫn đang lảng vảng dưới bóng luật pháp nhà nước. Thiếu sự cho phép quản lý, thiếu kênh thuế rõ ràng, dù tiền mã hóa có hàng ngàn nút mạng, cũng chỉ có thể lang thang giữa vùng xám và trắng.
Đứng bên hồ muối Vận Thành, nhìn từng lớp muối khô do gió thổi, tôi như thấy được bản chất của của cải: một nửa là dục vọng thị trường, một nửa là xiềng xích thể chế. Vé muối, tiền giấy, Bitcoin – hình thái thay đổi, nhưng bản chất quyền lực vẫn không hề thay đổi.
Chào mừng tham gia cộng đồng chính thức TechFlow
Nhóm Telegram:https://t.me/TechFlowDaily
Tài khoản Twitter chính thức:https://x.com/TechFlowPost
Tài khoản Twitter tiếng Anh:https://x.com/BlockFlow_News














