
Cuộc trò chuyện với Scott Bessent: Từ học trò của Soros đến Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ – Đây là khoảng cách trong nhận thức vĩ mô của tôi
Tuyển chọn TechFlowTuyển chọn TechFlow

Cuộc trò chuyện với Scott Bessent: Từ học trò của Soros đến Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ – Đây là khoảng cách trong nhận thức vĩ mô của tôi
85% sự đồng thuận chỉ là tiếng ồn vô nghĩa; lợi nhuận vượt trội thực sự đều nằm ẩn trong “15% trí tưởng tượng toàn cầu”.
Tổng hợp & Dịch thuật: TechFlow
Khách mời: Scott Bessent, Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ
Dẫn chương trình: Wilfred Frost
Nguồn podcast: The Master Investor Podcast với Wilfred Frost
Tựa đề gốc: Scott Bessent: Bên trong Bộ Tài chính của Trump; Chi phí chiến tranh; Và lý do vì sao thị trường trái phiếu là vua
Ngày phát hành: 13 tháng 3 năm 2026
Tóm tắt các điểm trọng yếu
Scott Bessent (Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ, đồng thời cũng là một trong những nhà đầu tư vĩ mô toàn cầu thành công nhất cùng thế hệ) đã có một cuộc trò chuyện hiếm hoi và bao quát rộng rãi tại Phòng Tiền tệ của Bộ Tài chính với Wilfred Frost, bàn luận về thị trường, địa chính trị và phục vụ công cộng.
Từ vị trí hiện tại của mình, Scott phân tích dưới góc nhìn gần như “giảm chiều” lý do vì sao 85% quan điểm đồng thuận chỉ là tiếng ồn vô nghĩa, trong khi lợi nhuận vượt trội thực sự (cũng như động cơ sâu xa đằng sau các chính sách) đều nằm ẩn trong “15% khả năng tưởng tượng thế giới”.
Ông không chỉ ôn lại những “khoảng cách nhận thức” đằng sau các chiến dịch kinh điển như bán khống yên Nhật, mà còn lần đầu tiết lộ triết lý sinh tồn của mình với vai trò “nhân viên cứu hộ thị trường trái phiếu” trong bối cảnh xung đột địa chính trị và sương mù năng lượng năm 2026. Nếu bạn muốn nhìn thấu chân lý vĩ mô thường bị đa số bỏ qua và hiểu rõ lý do vì sao ông cảnh báo tuyệt đối đừng để bản thân trượt ra ngoài mép ván trượt, phần tóm tắt quan điểm dưới đây chính là ngưỡng nhận thức bạn bắt buộc phải vượt qua.

Tóm tắt những quan điểm nổi bật
Về “đồng thuận” và “lợi nhuận khổng lồ”
Trong hầu hết trường hợp, quan điểm đồng thuận của thị trường là đúng, khoảng 85–90% thời gian, động lượng thị trường đều có cơ sở hợp lý. Nhưng điều thực sự quan trọng là khi xu hướng bắt đầu đảo chiều, hoặc khi bạn có thể hình dung một kết quả khác biệt — chính lúc đó bạn cần thách thức quan điểm đồng thuận để đạt được lợi nhuận khổng lồ.
Về “sức tưởng tượng” và lập luận đầu tư
Cha tôi sưu tập rất nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng… Điều này dạy tôi cách hình dung một thế giới hoàn toàn khác biệt. Trong lĩnh vực tài chính, khả năng này cực kỳ quan trọng. Bạn cần có thể hình dung một trạng thái thế giới khác và tin rằng điều đó có thể xảy ra.
Điều thực sự quan trọng là bạn có thể hình dung một trạng thái thế giới khác, dự đoán thời điểm, nguyên nhân và cách thức nó xảy ra, đồng thời đánh giá xem thị trường có đang đánh giá thấp khả năng này hay không, từ đó hành động kịp thời.
Về “bán khống yên Nhật” và Chính sách Abenomics
Tôi không biết liệu những chính sách này có hiệu quả với nền kinh tế Nhật Bản hay không — nhưng đây sẽ là một tình huống thị trường hiếm có trong đời.
Ưu thế truyền thống của tôi và đội ngũ luôn nằm ở chỗ: sau khi nghiên cứu sâu sắc, chúng tôi có thể “gác lại” một ý tưởng để chờ thời điểm thích hợp.
Về “thị trường trái phiếu” và “rủi ro thực sự”
Về cuối cùng, điều quan trọng nhất chính là thị trường trái phiếu. Thị trường trái phiếu kho bạc Mỹ là thị trường sâu nhất, thanh khoản cao nhất và ổn định nhất toàn cầu — và trong tòa nhà này, chúng tôi chính là người bảo vệ thị trường ấy.
Trong suốt 35 năm sự nghiệp của mình, những khoảnh khắc thực sự khiến tôi hoảng sợ là khi thị trường hoàn toàn đóng cửa — khi cơ chế phát hiện giá bị phá vỡ, hoặc khi thị trường đối mặt với mối đe dọa “đóng cổng” (gating).
Về “quan sát sâu sắc giá dầu”
Theo tôi, mấu chốt không nằm ở mức giá dầu, mà ở độ dài thời gian duy trì mức giá đó. Nếu nhìn lại lịch sử, ngay cả năm 2008, giá dầu từng tăng kỷ lục lên 147 USD, nhưng vấn đề nằm ở việc mức giá cao này kéo dài bao lâu.
Về ẩn dụ “nhân viên cứu hộ”
Là một nhân viên cứu hộ, bạn sẽ thấy người đang đuối nước đôi khi cố kéo cả bạn xuống nước — và điều tương tự cũng thường xảy ra trong đầu tư và chính trị. Nhưng mục tiêu cuối cùng của bạn luôn là cứu họ, đưa họ trở lại bờ an toàn. Thực tế, nhiều người đuối nước chỉ cần nhận ra mình có thể đứng dậy là đã được cứu. Rất nhiều khi, con người trong khủng hoảng chủ yếu vì hoảng loạn.
Lời khuyên cốt lõi dành cho nhà đầu tư
Hãy hiểu rõ mức rủi ro bạn có thể chịu đựng và đảm bảo luôn hoạt động trong vùng thoải mái của mình. Đừng để bản thân “trượt ra ngoài mép ván trượt” — tức là đừng để mình rơi vào tình thế buộc phải bán đáy hoặc mua đỉnh.
Bạn sẽ chẳng bao giờ biết điều gì sẽ xảy ra.
Về “ngân hàng bóng tối” (shadow banking)
Trách nhiệm của tôi không phải trực tiếp giám sát ngân hàng bóng tối, mà là đảm bảo tương tác giữa hệ thống này với hệ thống ngân hàng được quản lý và ngành bảo hiểm sẽ không gây ra rủi ro hệ thống. Hiện nay, dù chúng tôi quan sát thấy một số biến động, nhưng chưa có dấu hiệu nào cho thấy hệ thống ngân hàng bóng tối đang gặp vấn đề hệ thống. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao nhằm ngăn chặn bất kỳ rủi ro tiềm tàng nào lan sang hệ thống tài chính được quản lý.
Nền tảng tư duy của Scott Bessent: ẩn dụ nhân viên cứu hộ, tiểu thuyết khoa học viễn tưởng và khả năng tưởng tượng thế giới
Wilfred Frost: Chào mừng quý vị đến với chương trình The Master Investor Podcast. Khách mời hôm nay là Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ Scott Bessent — không chỉ là một nhân vật tầm cỡ trong giới tài chính toàn cầu mà còn là một trong những nhà đầu tư vĩ đại nhất đương đại. Trong thập niên 1990 và 2000, ông làm việc tại Soros Fund Management trong 20 năm và cuối cùng được bổ nhiệm làm Giám đốc Đầu tư (CIO). Năm 2015, ông sáng lập quỹ phòng hộ riêng Key Square, rồi sau đó bước vào con đường phục vụ công cộng và đảm nhiệm chức vụ Bộ trưởng Tài chính hiện nay.
Trước khi đi sâu vào các chủ đề, tôi xin trích dẫn một đoạn phát biểu của ông trong cuộc phỏng vấn với Tài chính Thời báo (FT) hồi tháng 10 năm 2025: “Khác với đa số người tiền nhiệm, tôi luôn duy trì sự hoài nghi lành mạnh đối với các tổ chức ưu tú và quan điểm ưu tú — trong khi tôi cho rằng họ lại thiếu sự hoài nghi ấy. Nhưng tôi lại nuôi dưỡng sự kính trọng lành mạnh đối với thị trường.” Câu nói này để lại ấn tượng sâu sắc với tôi. Xin hỏi, đây có phải là nguyên tắc chỉ đạo của ông khi chuyển từ đầu tư sang chính trị?
Scott Bessent:
Vâng, tôi cho rằng đây thực sự là một nguyên tắc cốt lõi trong đầu tư của tôi: Trong hầu hết trường hợp, quan điểm đồng thuận của thị trường là đúng, khoảng 85–90% thời gian, động lượng thị trường đều có cơ sở hợp lý. Nhưng điều thực sự quan trọng là khi xu hướng bắt đầu đảo chiều, hoặc khi bạn có thể hình dung một kết quả khác biệt — chính lúc đó bạn cần thách thức quan điểm đồng thuận để đạt được lợi nhuận khổng lồ.
Trong sự nghiệp của tôi, một số thành công lớn nhất thường xuất phát từ việc đi ngược lại quan điểm ưu tú. Ví dụ, Nhật Bản từng bị coi là không bao giờ thoát khỏi tình trạng giảm phát và tăng trưởng thấp — “những thập kỷ thất bại” sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng khi tôi gặp Thủ tướng Shinzo Abe, tôi cảm nhận ông có thể là chất xúc tác cho sự thay đổi.
Vì vậy, tôi luôn tìm kiếm những nơi quan điểm đồng thuận có thể sai. Chúng ta cần tự hỏi: Khung phân tích hiện tại có vấn đề gì không? Chúng ta đã bỏ sót điều gì chưa?
Wilfred Frost: Vì ông giữ sự kính trọng lành mạnh đối với thị trường, vậy thị trường nào theo ông là quan trọng nhất? Cuối cùng, ông có thực sự kính trọng thị trường trái phiếu nhất không?
Scott Bessent:
Vâng, cuối cùng thì thị trường trái phiếu mới là quan trọng nhất. Thị trường trái phiếu kho bạc Mỹ là thị trường sâu nhất, thanh khoản cao nhất và ổn định nhất toàn cầu — và trong tòa nhà này, chúng tôi chính là người bảo vệ thị trường ấy.
Chúng tôi cam kết duy trì tính minh bạch của thị trường, đồng thời đảm bảo thị trường đủ độ bền vững trên cả phương diện vận hành và thanh toán. Dù là sau “Ngày Giải phóng” năm ngoái hay hiện nay trước bối cảnh xung đột với Iran, thị trường vẫn vận hành và thanh toán rất ổn định — đây luôn là trọng tâm chú ý của chúng tôi.
Wilfred Frost: Có thời điểm nào thị trường trái phiếu khiến ông lo lắng hay căng thẳng không? Ví dụ như tháng Tư năm ngoái hay tháng Một năm nay?
Scott Bessent:
Tôi vừa nói rằng những thời điểm đó có thể gây ra một số thách thức về vận hành, nhưng tôi theo dõi thị trường trái phiếu mỗi ngày. Thị trường luôn dao động, song chúng tôi quan tâm hơn đến tính liên tục và khả năng vận hành của thị trường. Trong suốt 35 năm sự nghiệp, khoảnh khắc thực sự khiến tôi hoảng sợ là khi thị trường hoàn toàn đóng cửa — khi cơ chế phát hiện giá bị phá vỡ, hoặc khi thị trường đối mặt với mối đe dọa “đóng cổng” (gating). Chúng tôi tập trung đảm bảo thị trường luôn vận hành liên tục, có người mua cũng như người bán, và hai bên có thể giao dịch suôn sẻ.
Wilfred Frost: Ông từng nghĩ đến việc trở thành nhân viên cứu hộ, nhà khoa học máy tính hay thậm chí là nhà báo. Sau đó ông gia nhập lĩnh vực tài chính, ban đầu làm chuyên viên phân tích ngân hàng tại Brown Brothers, nhưng cuối cùng chọn đầu tư vĩ mô toàn cầu làm hướng nghiệp. Ông có bao giờ cân nhắc trở thành nhân viên cứu hộ lâu dài không?
Scott Bessent:
Không, bởi đây không phải là nghề nghiệp lâu dài. Dù vì giới hạn thể lực hay do tiếp xúc quá lâu dưới ánh nắng mặt trời, nghề nhân viên cứu hộ đều có tuổi đời ngắn ngủi. Là một nhân viên cứu hộ, bạn sẽ thấy người đuối nước đôi khi cố kéo cả bạn xuống nước — và điều tương tự cũng thường xảy ra trong đầu tư và chính trị. Nhưng mục tiêu cuối cùng của bạn luôn là cứu họ, đưa họ trở lại bờ an toàn. Thực tế, nhiều người đuối nước chỉ cần nhận ra mình có thể đứng dậy là đã được cứu. Rất nhiều khi, con người trong khủng hoảng chủ yếu vì hoảng loạn.
Wilfred Frost: Vậy với tư cách một nhà đầu tư vĩ mô, ông không chỉ cần dự đoán điều gì có thể xảy ra trên thế giới, mà còn phải đánh giá xem thị trường đã định giá sai những dự đoán ấy hay chưa. Theo ông, chìa khóa thành công trong đầu tư chính là phát hiện những định giá sai lệch này?
Scott Bessent:
Tôi thường bị hỏi một câu: “Điều gì giúp ông chuẩn bị cho sự nghiệp?” Câu trả lời của tôi thường bắt nguồn từ thời thơ ấu. Cha tôi sưu tập rất nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng — có lẽ là bộ sưu tập lớn nhất bang Nam Carolina — dù tiêu chuẩn này không quá cao. Ông thường đọc cho tôi nghe từ khi tôi còn nhỏ. Tôi vẫn hay nói rằng, trước khi tôi có thể xác định Chicago trên bản đồ, tôi đã biết cách chỉ ra Alpha Centauri.
Điều này dạy tôi cách hình dung một thế giới hoàn toàn khác biệt. Trong lĩnh vực tài chính, khả năng này cực kỳ quan trọng. Bạn cần có thể hình dung một trạng thái thế giới khác và tin rằng điều đó có thể xảy ra. Như nhà đầu tư vĩ mô huyền thoại Bruce Kovner từng nói: “Tôi có khả năng hình dung một trạng thái thế giới khác và tin rằng điều đó có thể xảy ra.”
Vì vậy, điều thực sự quan trọng là bạn có thể hình dung một trạng thái thế giới khác, dự đoán thời điểm, nguyên nhân và cách thức nó xảy ra, đồng thời đánh giá xem thị trường có đang đánh giá thấp khả năng này hay không, từ đó hành động kịp thời.
Xây dựng luận cứ bán khống yên Nhật dài hạn và sự chuyển đổi vai trò từ nhà đầu tư sang Bộ trưởng Tài chính
Wilfred Frost: Trong thập niên 2010 đến đầu thập niên 2020, yên Nhật rất mạnh, tỷ giá từng xuống dưới 80. Ông đã thực hiện giao dịch này trong suốt một thập kỷ, cuối cùng chứng kiến yên Nhật mất giá mạnh tới mức khoảng 150! Xin ông chia sẻ, vào năm 2011 hoặc 2012 (dù cụ thể ông bắt đầu khi nào), điều gì ông nhìn thấy mà người khác lại không thấy?
Scott Bessent:
Điều này lại quay về vấn đề thời điểm. Trong tâm lý học, tồn tại một thiên kiến lớn gọi là “hiệu ứng sở hữu” (Endowment Bias). Khi bạn đầu tư rất nhiều thời gian và công sức vào một việc, bạn sẽ có xung động mạnh mẽ muốn thực hiện ngay lập tức. Còn tôi và đội ngũ luôn có ưu thế ở chỗ: sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, chúng tôi có thể “gác lại” một ý tưởng để chờ thời điểm thích hợp — giao dịch yên Nhật là một ví dụ điển hình.
Lần đầu tiên tôi đến Nhật Bản là vào năm 1990, đúng vào thời điểm chỉ số Nikkei đạt đỉnh. Tôi ở tại khách sạn Okura nổi tiếng ở Tokyo khoảng ba tháng, giá phòng lúc đó là 500 USD mỗi đêm, nhưng đến năm 2011, phòng tương tự chỉ còn 350 USD. Điều này phản ánh rõ ràng sự đình trệ và suy yếu kéo dài của nền kinh tế Nhật Bản.
Tôi đã chứng kiến sự tăng trưởng của Nhật Bản, trải qua giai đoạn suy thoái của nó, và ngay cả trong giai đoạn đình trệ kéo dài, tôi vẫn luôn theo dõi sát sao diễn biến của nó. Năm 2011 là một bước ngoặt quan trọng. Ngày 11 tháng 3 năm đó, Nhật Bản hứng chịu thảm họa hạt nhân Fukushima — một bi kịch hủy diệt bao gồm động đất, sóng thần và nguy cơ tan chảy lò phản ứng gần như xảy ra. Khi chính phủ Nhật Bản quyết định ngừng hoạt động toàn bộ các lò phản ứng hạt nhân, tôi nhận ra đây là một chất xúc tác tiềm tàng.
Trước đó, việc bán khống yên Nhật luôn rất khó khăn vì Nhật Bản duy trì thặng dư cán cân thương mại lớn, chiếm 3% GDP. Tuy nhiên, sau khi đóng cửa các lò phản ứng hạt nhân, Nhật Bản buộc phải nhập khẩu lượng lớn nhiên liệu hóa thạch, khiến cán cân thương mại chuyển từ thặng dư sang thâm hụt.
Thế nhưng, ngay cả khi đó, tỷ giá yên vẫn dao động trong khoảng 78–83, không có biến động lớn. Cho đến một ngày, một người bạn Nhật Bản của tôi — ông Funabashi-san, một nhà báo, nhà tư tưởng và chuyên gia chính sách kỳ cựu — gọi điện cho tôi và nói: “Có một người tên là Shinzo Abe, từng làm Thủ tướng và giờ có thể tái đắc cử. Chiến dịch tranh cử của ông ấy là ‘khôi phục sức sống kinh tế và sức mạnh quốc gia Nhật Bản’, đồng thời thúc đẩy một chương trình kinh tế lấy tái lạm phát làm trung tâm.”
Thông tin này khiến tôi bừng tỉnh, bởi tôi biết Ngân hàng Trung ương Nhật Bản (BOJ) lúc đó sắp có ba ghế thành viên hội đồng quản trị bỏ trống. Điều này đồng nghĩa Thủ tướng mới sẽ có cơ hội tái cấu trúc ban lãnh đạo BOJ, bao gồm cả Thống đốc mới — trong khi BOJ từ lâu vốn do phe giảm phát hoặc lạm phát thấp kiểm soát. Việc tái cấu trúc này có thể dẫn đến bước ngoặt chính sách lớn. Từ thời điểm ấy, mọi yếu tố bắt đầu dần khớp nối với nhau.
Wilfred Frost: Tôi nhớ ông từng nói trong cuộc phỏng vấn với Capital Allocators Podcast tháng 11 năm 2024 rằng sếp của ông, George Soros, đã hỏi: “Chính sách Abenomics và các chính sách này có thực sự hiệu quả với nền kinh tế Nhật Bản không?”
Câu trả lời của ông khiến tôi ấn tượng sâu sắc — ông nói: “Tôi không biết, nhưng đây sẽ là một tình huống thị trường hiếm có trong đời.” Thực tế chứng minh phán đoán của ông là đúng, và ông đã thu được khoản lợi nhuận khổng lồ từ giao dịch này. Nhưng hiện nay, ông chuyển từ nhà đầu tư sang người hoạch định chính sách, nên phải đánh giá “chính sách có thể thực thi được hay không”, chứ không chỉ đơn thuần là phán đoán “giá thị trường có định giá sai hay không”. Đây có phải một sự thay đổi lớn đối với ông?
Scott Bessent:
Về Nhật Bản và Chính sách Abenomics, “ba mũi tên” thực sự đạt được thành công to lớn. Ban đầu, nó tạo ra hiệu ứng lập tức trên thị trường. Về sau, mặc dù việc thực thi chính sách của Nhật Bản vẫn thận trọng và tuần tự như thường lệ — có thể chậm hơn so với kỳ vọng của phương Tây — nhưng họ đã nỗ lực xuất sắc trong việc tái cấu trúc môi trường kinh tế và đầu tư.
Ví dụ, họ nâng cao quyền lợi cổ đông, cải thiện tỷ suất lợi nhuận trên vốn (Return on Capital), đồng thời thúc đẩy “Kinh tế phụ nữ” (Womenomics) để khuyến khích phụ nữ tham gia thị trường lao động. Cần lưu ý rằng thị trường lao động Nhật Bản từ lâu gần như không có tính linh hoạt, nhưng họ đang tích cực thúc đẩy thay đổi — nhìn chung, Nhật Bản đã đạt được những thành tựu đáng kể trong việc tái cấu trúc nền kinh tế.
Wilfred Frost: Giờ đây, với tư cách là người hoạch định chính sách chứ không phải nhà đầu tư, ông có cần bỏ qua định giá thị trường để tập trung hơn vào khả năng thực thi chính sách?
Scott Bessent:
Tôi vẫn sẽ tiếp thu thông tin từ thị trường, bởi thị trường đôi khi thực sự phản ánh những tín hiệu quan trọng. Nhưng vai trò hiện tại của tôi là suy nghĩ từ góc độ chính sách: “Điều gì có thể làm, điều gì nên làm, điều gì sẽ làm”, đồng thời dự đoán tác động thực tế của các chính sách này lên nền kinh tế và thị trường.
Trong hơn 30 năm qua, công việc của tôi là thu thập càng nhiều thông tin càng tốt về ý định của những người hoạch định chính sách — thậm chí đôi khi còn cố gắng “lén nghe” nội dung các cuộc họp của họ. Còn hiện nay, tôi ngồi tại bàn họp hoạch định chính sách và phải đưa ra đánh giá về tính khả thi, cách thức triển khai và phản ứng thị trường tiềm tàng.
Mỗi khi tôi phát biểu về chính sách trước công chúng — dù là sau “Ngày Giải phóng” năm ngoái hay về xung đột Iran hiện nay — tôi luôn cố gắng suy nghĩ từ góc độ người tham gia thị trường. Tôi tự hỏi: Nếu tôi vẫn là một nhà đầu tư, tôi mong muốn nhận được chỉ dẫn nào từ những người hoạch định chính sách? Làm thế nào để cung cấp một khuôn khổ rõ ràng cho thị trường, cho người dân Mỹ và cho các nhà hoạch định chính sách toàn cầu — mà không tiết lộ bất kỳ thông tin nội bộ quan trọng nào?
Wilfred Frost: Từ một nhà đầu tư thành công và giàu có bậc nhất, tự làm chủ, giờ đây trở thành người hoạch định chính sách và phải báo cáo trực tiếp với Tổng thống — sự chuyển đổi này có khó khăn với ông không?
Scott Bessent:
Tôi không lạ gì việc hợp tác với người khác, hơn nữa đội ngũ Nội các của chúng tôi rất xuất sắc, đặc biệt trong môi trường áp lực cao này, tất cả đều thể hiện trình độ chuyên môn cao. Phòng tình huống chiến đấu của chúng tôi tổ chức các cuộc họp buổi sáng hàng ngày, và đội ngũ đã thể hiện rất tốt — nhưng trong bối cảnh hiện nay, họ còn làm tốt hơn nữa.
Theo một nghĩa nào đó, tôi cảm thấy mình đã chuẩn bị cho công việc này rất lâu. Trước đây, khi tôi tham dự các hội nghị G7 hay G20 với tư cách nhà đầu tư, tôi quen biết nhiều thống đốc ngân hàng trung ương và bộ trưởng tài chính. Lúc ấy, nhiệm vụ của họ là “làm dịu” những nhà đầu tư như tôi, còn bây giờ, tôi làm việc song hành với họ như một đồng nghiệp và đồng đẳng trong thảo luận chính sách.
Đấu trường năng lượng và địa chính trị toàn cầu: Scott Bessent nói về xung đột Iran và chiến lược kinh tế Mỹ
Wilfred Frost: Hiện giá dầu WTI đang ở mức khoảng 94,95 USD. Đầu năm nay, giá còn chưa đến 60 USD, còn đầu tuần này từng tăng vọt lên 114–115 USD. Với nền kinh tế Mỹ, mức giá dầu nào bắt đầu khiến nền kinh tế “không chịu nổi”?
Scott Bessent:
Theo tôi, mấu chốt không nằm ở “mức giá” dầu, mà ở “độ dài thời gian” duy trì mức giá đó. Nếu nhìn lại lịch sử, ngay cả năm 2008, giá dầu từng tăng kỷ lục lên 147 USD, nhưng vấn đề nằm ở việc mức giá cao này kéo dài bao lâu.
Chính sách năng lượng của Tổng thống Trump đã mang lại cho Mỹ một đòn bẩy lớn. Hiện sản lượng nhiên liệu lỏng của Mỹ, bao gồm cả dầu thô và khí đốt, đều đạt mức cao kỷ lục. Ngoài ra, giá khí đốt tương đối ổn định, trong khi giá khí đốt trực tiếp ảnh hưởng đến chi phí năng lượng và hóa đơn tiêu dùng của người dân.
Nhiệm vụ hàng đầu của Tổng thống là làm suy yếu năng lực quân sự của Iran, bao gồm khả năng tên lửa, năng lực sản xuất, không quân và hải quân — đặc biệt là khả năng triển khai quân sự ra ngoài biên giới. Đồng thời, Tổng thống quyết tâm “cắt đầu rắn”, triệt tiêu hoàn toàn khả năng của Iran như kẻ chủ mưu hàng đầu toàn cầu về khủng bố.
Wilfred Frost: Chính phủ Mỹ và Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) vừa tuyên bố giải phóng Dự trữ Dầu mỏ Chiến lược, đây là lần giải phóng quy mô lớn nhất trong lịch sử. Tuy nhiên, trong ngắn hạn, điều này dường như không ảnh hưởng nhiều đến đà tăng giá dầu. Ông đánh giá thế nào về điều này?
Scott Bessent:
Chúng ta cần nhìn vấn đề từ góc độ dài hạn hơn, bởi thị trường luôn phản ánh kỳ vọng về tương lai. Đêm Chủ nhật tuần trước, giá dầu từng tăng vọt 30 USD, nhưng sau đó Tài chính Thời báo đưa tin IEA đang cân nhắc giải phóng 300–400 triệu thùng dự trữ chiến lược, và ngay ngày hôm đó, chúng ta chứng kiến lần đảo chiều giá một ngày lớn nhất trong lịch sử.
Thứ Hai tuần này, chúng tôi tổ chức hội nghị Bộ trưởng Tài chính G7, trọng tâm thảo luận về vấn đề năng lượng. Sau đó, các Bộ trưởng Năng lượng họp vào Thứ Ba, và cuối cùng, trong hội nghị thượng đỉnh các nhà lãnh đạo vào Thứ Tư, Tổng thống xác nhận quyết định giải phóng 400 triệu thùng dự trữ chiến lược — quy mô này chưa từng có tiền lệ.
Wilfred Frost: Dẫu vậy, giá dầu vẫn cao hơn mức đầu năm khoảng 50 USD. Nếu tình trạng này kéo dài, Mỹ có cân nhắc cử hải quân hộ tống tàu chở dầu đi qua Eo biển Hormuz không?
Scott Bessent:
Khả năng này luôn nằm trong kế hoạch của chúng tôi. Chúng tôi đã xây dựng các phân tích tình huống, bao gồm cả phương án Hải quân Mỹ hoặc liên minh quốc tế hộ tống tàu chở dầu qua Eo biển Hormuz. Thực tế, hiện đã có một số tàu chở dầu đi qua, kể cả những tàu mang cờ Iran và Trung Quốc — và chúng tôi biết Iran không đặt thủy lôi trong eo biển.
Wilfred Frost: Vậy, từ nay trở đi, số lượng tàu đi qua Eo biển Hormuz có cải thiện không?
Scott Bessent:
Một khi điều kiện quân sự cho phép, Hải quân Mỹ — có thể trong khuôn khổ liên minh quốc tế — sẽ hộ tống tàu thuyền an toàn qua Eo biển Hormuz. Chúng tôi đã tiến hành lập kế hoạch tình huống trong nhiều tháng, thậm chí nhiều tuần, nhằm đảm bảo thành công của chiến dịch.
Wilfred Frost: Về cuộc chiến này, tôi còn vài câu hỏi nữa. Ông có thể tiết lộ “chi phí vận hành hàng ngày” của cuộc chiến hiện nay là bao nhiêu? Mỗi ngày 1 tỷ USD hay 10 tỷ USD?
Scott Bessent:
Tôi không theo dõi trực tiếp chi phí vận hành hàng ngày của cuộc chiến, bởi tại Mỹ, Bộ Tài chính và Văn phòng Quản lý và Ngân sách (OMB) là hai cơ quan tách biệt. Đó cũng là lý do vì sao chúng ta gọi chức danh này là “Bộ trưởng Tài chính” (Treasury Secretary), chứ không phải “Bộ trưởng Tài chính” (Finance Minister). Tuy nhiên, theo dữ liệu công bố hôm nay, tổng chi phí hiện tại vào khoảng 11 tỷ USD.
Wilfred Frost: Về dài hạn, ông dự kiến cuộc chiến này sẽ kéo dài bao lâu? Ngân sách Mỹ có đủ khả năng chịu đựng áp lực này không?
Scott Bessent:
11 tỷ USD thực sự là một con số khổng lồ, nhưng chúng tôi đã dự phòng đủ đệm tài chính. Chúng tôi không lo ngại về vấn đề tài chính. Thực tế, nhu cầu mua trái phiếu kho bạc Mỹ từ nước ngoài trong năm ngoái tiếp tục tăng, thị trường trái phiếu kho bạc Mỹ hoạt động xuất sắc — là thị trường duy nhất trong nhóm G7 có lợi suất trái phiếu kỳ hạn 10 năm giảm.
Wilfred Frost: Câu hỏi cuối cùng: Chính phủ Mỹ gần đây cấp miễn trừ trong 30 ngày cho các nhà máy lọc dầu Ấn Độ, cho phép họ mua dầu Nga. Điều này có nghĩa Nga đang hưởng lợi từ xung đột này không? Ông đánh giá thế nào về điều này?
Scott Bessent:
Điều này thật đáng tiếc, nhưng chúng ta phải tính đến khả năng cung ứng. Chúng tôi cấp miễn trừ 30 ngày vì những tàu chở dầu Nga này đã đang trên biển, và đối với các nhà máy lọc dầu Ấn Độ, đây là nguồn năng lượng nhanh chóng. Nhìn từ một góc độ khác, số dầu này cuối cùng có thể chảy sang Trung Quốc. Vì vậy, chúng tôi hy vọng lợi ích này chỉ giới hạn trong “một khoảng thời gian rất ngắn”.
Trạng thái bình thường mới của giá dầu và đánh giá lại vàng: Fed cần tìm giải pháp “giảm cân” trong bẫy thanh khoản
Wilfred Frost: Hãy nói về Cục Dự trữ Liên bang (Fed) và định hướng chính sách trong ngắn hạn và dài hạn. Trước hết là ngắn hạn: Ông có cho rằng biến động giá dầu hiện nay sẽ ảnh hưởng đến tốc độ nới lỏng chính sách của Fed?
Scott Bessent:
Điều này đòi hỏi sự cân bằng giữa nhiều yếu tố. Tôi cho rằng Fed có thể lo ngại rằng giá năng lượng tăng sẽ đẩy kỳ vọng lạm phát lên cao; nhưng mặt khác, họ cũng cần quan sát xem tác động của giá dầu tăng lên nền kinh tế là “động lượng tạm thời” hay sẽ dẫn đến “động lực suy giảm dài hạn”. Nếu chỉ là cú sốc ngắn hạn, nền kinh tế có thể nhanh chóng phục hồi.
Một điểm đáng lưu ý khác: Nếu giá dầu đầu năm còn dưới 60 USD, và cuộc xung đột cuối cùng kết thúc theo cách có lợi cho Mỹ, thì trung hạn, chúng ta có thể bước vào một trạng thái bình thường mới với giá dầu thấp hơn.
Wilfred Frost: Nếu Fed trong tương lai buộc phải tăng lãi suất, trong khi hiện nay quản lý nợ của ông chủ yếu dựa vào phát hành trái phiếu kho bạc kỳ hạn ngắn, ông có cân nhắc chuyển sang phát hành nhiều trái phiếu kỳ hạn dài hơn không?
Scott Bessent:
Chúng tôi sẽ phối hợp chặt chẽ với Fed để điều chỉnh chiến lược quản lý nợ. Còn về khả năng Fed khởi động lại chương trình nới lỏng định lượng (QE), hiện nay khả năng này rất xa vời, thậm chí không đáng để bàn luận.
Wilfred Frost: Ông là một người yêu thích Anh (Anglophile), từng sống lâu dài tại Anh. Ông có ngưỡng mộ mô hình vận hành của Ngân hàng Trung ương Anh (BoE) hơn mô hình của Fed không?
Scott Bessent:
Fed và BoE là hai tổ chức rất khác biệt. Fed là một tổ chức lớn hơn và phân tán hơn, với nhiều ngân hàng dự trữ khu vực và các thành viên hội đồng quản trị, trong đó chỉ một phần có quyền biểu quyết. Ngược lại, BoE có cấu trúc tập trung hơn, chia thành Ủy ban Chính sách Tiền tệ và Ủy ban Thực thi, và chỉ có Thống đốc là thành viên của cả hai ủy ban.
Wilfred Frost: Mô hình BoE có một số đặc điểm, ví dụ như mục tiêu lạm phát là một khoảng dao động ±1%, và các biện pháp phi truyền thống như QE cần được Bộ trưởng Tài chính phê duyệt. Ông có cho rằng những đặc điểm này đáng để Fed học hỏi không?
Scott Bessent:
Tôi cho rằng việc thiết lập mục tiêu lạm phát là một thực tiễn đáng tham khảo, nhưng tôi không cho rằng Fed cần áp dụng hoàn toàn mô hình BoE. Về QE, tôi thực sự cho rằng cách vận hành của BoE phù hợp hơn với bản chất của các biện pháp phi truyền thống. BoE từng can thiệp ngắn hạn vào thị trường ngay đầu đại dịch COVID-19 để ổn định hoạt động của trái phiếu kho bạc Anh, rồi nhanh chóng rút lui. Trong khi đó, Fed tiếp tục mua tài sản trong bốn năm sau đó — đây có thể là một trong những nguyên nhân dẫn đến “Đợt Lạm phát Lớn” (Great Inflation) năm 2022 và 2023.
Wilfred Frost: Mỹ nắm giữ lượng dự trữ vàng lớn, nhưng giá trị sổ sách vẫn được tính theo mức giá lỗi thời 42 USD/ounce, trong khi giá thị trường hiện tại vượt quá 5.000 USD/ounce. Nếu đánh giá lại giá trị vàng và thực hiện biện pháp “vô hiệu hóa” (sterilizing), liệu điều này có thể tạo cơ hội thu hẹp bảng cân đối kế toán của Fed mà vẫn tránh được khủng hoảng thanh khoản?
Scott Bessent:
Tôi cho rằng đây là hai vấn đề hoàn toàn độc lập. Nếu Fed muốn điều chỉnh bảng cân đối kế toán, họ cần phát đi tín hiệu sớm và xây dựng kế hoạch chi tiết. Chúng ta cũng cần xem xét lại tác động của quy định ngân hàng sau khủng hoảng tài chính toàn cầu (GFC) lên bảng cân đối kế toán, đặc biệt là trên thị trường liên ngân hàng và hệ thống dự trữ.
Hiện nay, Fed đang áp dụng mô hình dự trữ cao, nhưng trong tương lai có thể chuyển sang mô hình “mỏng” hơn, tức là các ngân hàng cung cấp dự trữ cho nhau. Sự chuyển đổi này đòi hỏi thời gian và lập kế hoạch thận trọng.
Wilfred Frost: Ông từng có cơ hội đảm nhiệm chức Chủ tịch Fed, nhưng cuối cùng chọn tiếp tục làm Bộ trưởng Tài chính. Vì sao ông cho rằng Bộ trưởng Tài chính là vai trò phù hợp hơn với mình?
Scott Bessent:
Tôi thích tương tác với các đồng nghiệp trong Nội các, và vai trò Bộ trưởng Tài chính cho phép tôi tham gia trực tiếp vào việc hoạch định và thực thi chính sách quốc gia.
Với tư cách Bộ trưởng Tài chính, nhiệm vụ của tôi bao gồm duy trì vị thế thống trị toàn cầu của đồng đô la, quản lý nợ quốc gia và vận hành hệ thống trừng phạt của Mỹ. Những nhiệm vụ này không chỉ liên quan đến kinh tế mà còn gắn liền với an ninh quốc gia. Tôi cho rằng trong giai đoạn lịch sử đặc biệt này, những công việc này đặc biệt quan trọng.
Wilfred Frost: Lĩnh vực tín dụng tư nhân (Private Credit) gần đây nhận được nhiều sự chú ý. Nếu lĩnh vực này gặp sự cố, liệu những nhà đầu tư đã hưởng lợi trên thị trường có nên tự chịu hậu quả, thay vì để chính phủ can thiệp?
Scott Bessent:
Đây chính xác là lý do vì sao chúng ta gọi nó là “hệ thống ngân hàng bóng tối” (Shadow Banking System) — bởi nó không thuộc hệ thống ngân hàng được quản lý truyền thống.
Trách nhiệm của tôi không phải trực tiếp giám sát ngân hàng bóng tối, mà là đảm bảo tương tác giữa hệ thống này với hệ thống ngân hàng được quản lý và ngành bảo hiểm sẽ không gây ra rủi ro hệ thống. Hiện nay, dù chúng tôi quan sát thấy một số biến động, nhưng chưa có dấu hiệu nào cho thấy hệ thống ngân hàng bóng tối đang gặp vấn đề hệ thống. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao nhằm ngăn chặn bất kỳ rủi ro tiềm tàng nào lan sang hệ thống tài chính được quản lý.
Hợp tác địa chính trị dưới áp lực thuế quan và “mối đe dọa Iran” tạo nên đồng thuận mới
Wilfred Frost: Ông sống nhiều năm tại Anh và hiểu sâu sắc về “mối quan hệ đặc biệt”. Gần đây, Tổng thống Trump bày tỏ sự bất mãn với Anh, gọi Thủ tướng Anh không phải là Winston Churchill. Ông đánh giá thế nào về nhận định này?
Scott Bessent:
Tổng thống Trump bày tỏ lo ngại về một số sự chậm trễ, đặc biệt là việc sử dụng căn cứ không quân Diego Garcia. Bởi vì máy bay ném bom B2 của Mỹ cần tăng thời gian bay và tiếp nhiên liệu trên không, điều này vô hình trung làm tăng rủi ro. Là Tổng tư lệnh Lực lượng Vũ trang, Tổng thống luôn đặt bảo vệ sinh mạng binh sĩ lên hàng đầu, nên sẽ rất nhạy cảm với bất kỳ hành vi nào có thể làm tăng rủi ro.
Wilfred Frost: Vậy ông có cho rằng Anh đang khiến sinh mạng người Mỹ gặp rủi ro không?
Scott Bessent:
Chúng tôi có mối quan hệ lịch sử sâu sắc với Anh, và tôi tin rằng chúng tôi có thể vượt qua những bất đồng này để trở lại đúng hướng. Nhưng thành thật mà nói, Thủ tướng thực sự phản ứng chậm trong việc đầu tư nguồn lực vào khu vực này. Tuy nhiên, tôi tin rằng mối quan hệ lâu dài giữa chúng tôi với Anh sẽ vượt qua được những biến động ngắn hạn, và cuối cùng chúng tôi sẽ trở lại đúng hướng.
Wilfred Frost: Nhìn rộng hơn, trong năm rưỡi qua — đặc biệt là gần đây khi Mỹ công bố mở điều tra thuế quan mới đối với nhiều quốc gia, bao gồm cả các đồng minh như các nước thành viên EU, Thụy Sĩ, Singapore, Hàn Quốc và Na Uy — liệu điều này có ảnh hưởng đến sự ủng hộ của các đồng minh dành cho Mỹ, đặc biệt trong thời điểm chiến tranh đang diễn ra gay gắt?
Scott Bessent:
Nếu việc khôi phục mức thuế quan bình thường khiến một số quốc gia “đứng về phía đối lập”, thì họ vốn dĩ đã không phải là đồng minh thực sự của chúng ta. Hiện nay, Mỹ áp dụng mức thuế quan toàn cầu 10%, và các quốc gia ký hiệp định thương mại với chúng ta đều muốn duy trì hiện trạng.
Cần làm rõ rằng, những cuộc điều tra thuế quan này là một phần trong quy trình nghiệp vụ bình thường. Tòa án Tối cao phán quyết Tổng thống không thể sử dụng Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEPA) để áp thuế quan, nhưng chúng ta có thể tái cấu trúc hệ thống thuế quan thông qua Điều 301 hoặc Điều 122 của Đạo luật Thương mại. Những biện pháp này nhằm đảm bảo môi trường thương mại công bằng, chứ không nhằm vào các đồng minh.
Wilfred Frost: Ông có lo ngại rằng phong cách chính sách của Mỹ — ví dụ như hành động trước khi các đồng minh hoàn toàn đồng thuận — sẽ bị diễn giải là “chủ nghĩa biệt lập Mỹ”, thay vì “nước Mỹ trên hết”?
Scott Bessent:
Tôi không nghĩ vậy. Trong cuộc gọi gần đây giữa các nhà lãnh đạo G7, tất cả đều bày tỏ sự ủng hộ đối với hành động của Mỹ tại Trung Đông và chúc mừng chúng ta đã thành công trong việc làm suy yếu mối đe dọa từ Iran.
Hơn nữa, về vấn đề Eo biển Hormuz, nhiều quốc gia đã bày tỏ sẵn sàng cung cấp tàu quét mìn để hỗ trợ, tham gia xây dựng liên minh quốc tế nhằm đảm bảo an toàn hàng hải. Không quốc gia nào mong muốn chế độ Iran tiếp tục tồn tại dưới dạng hiện nay. Đặc biệt, các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh vô cùng sốc trước các vụ tấn công của Iran, điều này khiến họ nhận ra rằng nếu năng lực quân sự của Iran tiếp tục gia tăng, tình hình sẽ trở nên nguy hiểm hơn nhiều.
Wilfred Frost: Ông từng nói đầu tư đòi hỏi “được quyền chịu rủi ro”. Từ góc nhìn này, ông có cho rằng “đống bài cược” của Mỹ trên sân chơi toàn cầu ngày nay nhỏ hơn trước đây không?
Scott Bessent:
Ngược lại, tôi cho rằng Mỹ ngày nay mạnh hơn trước đây. Chúng ta đã đạt được vị thế thống trị trong lĩnh vực năng lượng, chuyển từ nước nhập khẩu thành nước xuất khẩu; chúng ta tiếp tục dẫn đầu toàn cầu về công nghệ, đặc biệt là trí tuệ nhân tạo, hiện nắm giữ 70–80% tổng công suất tính toán toàn cầu; sức mạnh quân sự của chúng ta cũng đạt mức cao chưa từng có, mạnh hơn và sát thương hơn bao giờ hết.
Về kinh tế, tốc độ tăng trưởng của Mỹ vượt xa châu Âu. Ví dụ, EU ăn mừng mức tăng trưởng GDP 0,3%, trong khi chúng ta dự báo một khi xung đột hiện nay kết thúc, Mỹ sẽ đạt tăng trưởng 3%, gần gấp 10 lần châu Âu.
Wilfred Frost: Nhưng mức nợ của Mỹ cũng đang tăng, và dự trữ dầu cũng giảm — điều này có trở thành mối lo tiềm ẩn không?
Scott Bessent:
Tỷ lệ nợ trên GDP thực sự đang tăng trên toàn cầu — đây là di chứng của khủng hoảng tài chính toàn cầu và đại dịch COVID-19. Nhưng xét về sức mạnh tương đối, Mỹ vẫn thể hiện tốt hơn các quốc gia khác trong quản lý nợ và tăng trưởng kinh tế.
Ở trong vùng thoải mái về rủi ro, chờ đợi sự hội tụ giữa định lượng và câu chuyện
Wilfred Frost: Câu hỏi cuối cùng, ông có thể đưa ra một lời khuyên cốt lõi nhất dành cho nhà đầu tư và cho sự nghiệp?
Scott Bessent:
Về lời khuyên sự nghiệp, tôi muốn nhắn nhủ rằng bạn sẽ chẳng bao giờ biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai. Năm 1980, khi tốt nghiệp Đại học Yale, tôi từng muốn trở thành nhà báo hoặc nhà khoa học máy tính, nhưng cuối cùng tôi nhận ra đầu tư là sự kết hợp giữa phần “định lượng” mang tính tính toán và phần “định tính” mang tính câu chuyện — điều khiến tôi say mê đến tận cùng.
Còn về đầu tư, lời khuyên của tôi là: Hãy hiểu rõ mức rủi ro bạn có thể chịu đựng và đảm bảo luôn hoạt động trong vùng thoải mái của mình. Đừng để bản thân “trượt ra ngoài mép ván trượt” — tức là đừng để mình rơi vào tình thế buộc phải bán đáy hoặc mua đỉnh.
Wilfred Frost: Vậy ông có cho rằng hành động của Mỹ tại Trung Đông đã “trượt ra ngoài mép ván trượt” chưa?
Scott Bessent:
Hoàn toàn chưa. Hành động của chúng ta đang tiến triển nhanh hơn kế hoạch, và năng lực quân sự của Iran đang bị làm suy yếu. Còn việc Nhà lãnh đạo tối cao Iran đã mất khả năng hành động hay đang đối mặt với mối đe dọa nội bộ thì hiện vẫn chưa rõ.
Wilfred Frost: Ông có cho rằng sự thay đổi chế độ Iran có thể xảy ra trong vài ngày tới không?
Scott Bessent:
Mục tiêu của chúng ta rất rõ ràng: làm suy yếu năng lực quân sự của Iran, ngăn chặn họ chế tạo vũ khí hạt nhân, và hạn chế khả năng triển khai quân sự ra nước ngoài. Nhưng một khi hành động bắt đầu, diễn biến tình hình thường vượt ra ngoài dự kiến, tạo ra những động lực riêng.
Chào mừng tham gia cộng đồng chính thức TechFlow
Nhóm Telegram:https://t.me/TechFlowDaily
Tài khoản Twitter chính thức:https://x.com/TechFlowPost
Tài khoản Twitter tiếng Anh:https://x.com/BlockFlow_News














