
Cháy hết, khởi động lại, bùng nổ: Bản ghi chép phỏng vấn 35 phút với người sáng lập Clawdbot
Tuyển chọn TechFlowTuyển chọn TechFlow

Cháy hết, khởi động lại, bùng nổ: Bản ghi chép phỏng vấn 35 phút với người sáng lập Clawdbot
“Tôi hy vọng dự án này sẽ tồn tại lâu hơn cả tôi. Tôi thấy nó quá tuyệt vời nên không thể để nó chết yểu.”
Biên tập: Bảo Ngọc
Gần đây, Clawdbot (vừa đổi tên thành Moltbot) nổi tiếng khắp nơi. Tác giả Peter Steinberger là một nhà phát triển người Áo và cũng là người sáng lập PSPDFKit. Năm 2021, công ty này được Insight Partners đầu tư hơn 100 triệu euro, sau đó ông hoàn toàn kiệt sức (burnout) và biến mất trong ba năm. Tháng 11 năm 2025, ông “viết mã theo cảm hứng” (vibe-coded) Clawdbot chỉ trong 10 ngày. Vài tuần sau, số sao (Stars) trên GitHub gần đạt 90.000, với đường cong tăng trưởng là “một đường thẳng chưa từng thấy trong tiền lệ”. Giá cổ phiếu Cloudflare tăng mạnh 14% trước giờ giao dịch do các nhà phát triển dùng nền tảng này để triển khai Clawdbot. Trên Instagram, những người vốn chẳng bao giờ quan tâm đến công nghệ bắt đầu đăng ảnh mình tới cửa hàng Apple mua Mac Mini.
Sau đó Anthropic gửi email yêu cầu đổi tên, nên hiện nay nó mang tên Moltbot.
Câu nói sau đây của ông trong buổi phỏng vấn hãy tạm ghi lại — có thể cuối năm nay ta sẽ quay lại kiểm chứng xem đúng hay không: “Năm ngoái là năm của các tác tử lập trình (Agent), còn năm nay là năm của các tác tử trợ lý cá nhân. Tôi nghĩ mình chính là người đã châm ngòi cho ngọn lửa này.”
Đường dẫn phỏng vấn:
https://www.youtube.com/watch?v=qyjTpzIAEkA
Đây là buổi phỏng vấn công khai đầu tiên của Peter sau khi dự án Clawdbot bùng nổ. Ông lên sóng lúc 23 giờ đêm và trò chuyện trong 35 phút. Dưới đây là bản biên tập đầy đủ nội dung.
1. Khởi nghiệp 13 năm, kiệt sức 3 năm, rồi Claude Code xuất hiện
Người dẫn chương trình hỏi ông đã đi đến bước này như thế nào.
Peter cho biết ông điều hành PSPDFKit trong 13 năm, công ty chuyên cung cấp bộ công cụ phát triển (SDK) xử lý PDF, với khách hàng gồm Dropbox, SAP và Volkswagen. Sau khi bán cổ phần vào năm 2021, ông “hoàn toàn tan nát”.
“Tôi đã dồn 200% thời gian, năng lượng và tâm huyết vào công ty ấy — nó trở thành bản sắc của tôi. Khi nó biến mất, gần như chẳng còn gì sót lại.”
[Ghi chú biên tập] PSPDFKit hiện đã đổi tên thành Nutrient, phục vụ hơn 15% số công ty trong danh sách Fortune 500 toàn cầu. Peter cùng hai đồng sáng lập khác lần lượt rút khỏi vận hành thường nhật sau vòng gọi vốn năm 2021.
Trong ba năm tiếp theo, ông thử mọi cách để tìm lại trạng thái cân bằng. Theo lời ông kể, “ăn uống, cờ bạc, gái gú (blackjack and hookers)”, phóng túng theo kiểu phim truyền hình. Nhưng mỗi khi ngồi trước máy tính, ông cảm giác như bị rút cạn sinh khí (mojo), chẳng muốn viết dòng mã nào cả.
“Họ bảo cứ làm việc bốn năm thì cần nghỉ một năm. Tôi làm liên tục 13 năm, nên nghỉ ba năm vừa vặn.”
Tháng 4 năm 2025, cuối cùng ông cũng cảm thấy “tia lửa trở lại”. Ông muốn làm điều gì mới, nhưng không muốn đụng tới iOS hay hệ sinh thái Apple nữa. Ông bắt đầu nghiên cứu AI và nhận xét: “Cũng tạm được, không quá ấn tượng, nhưng cũng ổn.”
Điểm chuyển mình là Claude Code.
Peter nói ông tình cờ lỡ mất ba năm đầu AI “còn tệ lắm”, nên khi quay lại thì đúng lúc bắt gặp phiên bản beta của Claude Code.
“Đây là trải nghiệm đầu tiên của tôi. Ngay lập tức tôi thốt lên: ‘Cái này thật sự quá đỉnh!’ Rồi tôi mất ngủ luôn.”

2. Gửi tin nhắn lúc 4 giờ sáng, bạn bè trả lời ngay lập tức: “Chúng tôi đều nghiện rồi”
Người dẫn chương trình hỏi liệu ông có thực sự nghiện lập trình bằng AI hay không.
Peter đáp: “Đúng vậy.” Ông kéo vài người bạn cùng “lún sâu”, và tất cả đều biểu hiện y hệt nhau. Ông gửi tin nhắn lúc 4 giờ sáng, bạn bè phản hồi ngay lập tức.
“Tôi thậm chí còn tổ chức một nhóm họp mặt, ban đầu đặt tên là Hội hỗ trợ ẩn danh Claude Code, giờ đổi thành Hội hỗ trợ ẩn danh tác tử (Agents Anonymous) — phải bắt kịp xu thế chứ!”
Ông mô tả trạng thái của mình: “Trước kia từng nghiện, giờ lại nghiện thêm lần nữa — nhưng lần này là thứ nghiện tích cực.”
Trang GitHub cá nhân của ông ghi rõ: “Nghỉ hưu rồi quay lại chơi AI, vui lắm.”

3. Ý tưởng đã có từ tháng 5/2025, nhưng đợi nửa năm mà các công ty lớn vẫn chưa làm
Người dẫn chương trình hỏi ông từng làm dự án nào trước Clawdbot.
Peter nói nguyên tắc của ông là “chơi cho vui”. Ông thử nhiều ngôn ngữ, nhiều công nghệ khác nhau, xây dựng hàng loạt công cụ nhỏ. Ông gọi cách làm này là “kỹ thuật tác tử” (agentic engineering), và không mấy thích thuật ngữ “lập trình theo cảm hứng” (vibe coding).
“Tôi đùa rằng mình đang làm ‘kỹ thuật đau đớn’ (aching engineering). Đến 3 giờ sáng thì chuyển sang ‘lập trình VIP’ (VIP coding — ý chỉ trạng thái đắm chìm). Rồi hôm sau lại hối hận.”
Về ý tưởng trợ lý cá nhân, ông đã có từ tháng 5/2025. Lúc đó GPT-4 vừa ra mắt, ông thử nghiệm và thấy vẫn chưa đủ tốt.
“Rồi tôi nghĩ: Chắc chắn các công ty lớn sẽ làm ngay trong vài tháng tới. Vậy tại sao tôi phải tự làm? Chẳng lẽ chờ dùng sản phẩm có sẵn thôi sao?”
Kết quả là đến tháng 11, vẫn chẳng ai làm.
“Tác tử (Agent) của tôi đâu rồi, trời ơi?”

4. Tích hợp WhatsApp chỉ mất 1 giờ
Người dẫn chương trình hỏi ông bắt đầu như thế nào.
Peter nói mỗi sáng thức dậy, ông đều tự hỏi: Hôm nay mình muốn làm gì? Điều gì sẽ thật tuyệt?
Câu trả lời hôm ấy là: Trò chuyện với máy tính của mình qua WhatsApp.
“Khi tác tử của tôi đang chạy, nếu tôi đi vào bếp, tôi muốn có thể kiểm tra trạng thái của nó bất kỳ lúc nào hoặc gửi một lệnh nhỏ.”
Ông chỉ mất 1 giờ để “ghép nối” (hack) một phiên bản cơ bản: nhận tin nhắn WhatsApp, gọi Claude Code, rồi gửi kết quả trả về — thành công ngay từ lần đầu (One shot).
“Thế mà nó chạy thông luôn. Tôi nghĩ: Ồ, cũng khá thú vị đấy chứ.”
Sau đó ông bổ sung khả năng hỗ trợ ảnh, vì thói quen của ông là gửi kèm ảnh chụp màn hình trong các prompt.
“Ảnh cung cấp rất nhiều ngữ cảnh (context) cho tác tử — bạn không cần gõ nhiều chữ. Đây là một mẹo nhỏ: Muốn tạo prompt nhanh hơn, cứ chụp màn hình. Tác tử đặc biệt giỏi suy luận từ ảnh xem bạn thực sự muốn gì.”

5. Đêm ở Marrakesh: “Nếu bạn trao cho chúng quyền lực thực sự”
Người dẫn chương trình muốn nghe thêm chi tiết.
Peter kể ông đi Marrakesh vào tháng 11 để nghỉ cuối tuần nhân dịp sinh nhật. Ông nhận ra tần suất sử dụng công cụ này cao hơn kỳ vọng rất nhiều — và không phải để viết mã, mà để tra cứu nhà hàng, tra thông tin.
“Vì nó tích hợp Google, có thể tự tra cứu mọi thứ. Đặc biệt hữu ích khi đang đi ngoài đường.”
Rồi chuyện ấy xảy ra.
Ông vô tình gửi một tin nhắn thoại cho AI — dù chưa từng viết dòng mã nào xử lý âm thanh.
“Chỉ báo ‘đang nhập’ bật sáng. Tôi nghĩ: Được rồi, chuyện này bắt đầu thú vị rồi, xem nó xử lý thế nào.”
10 giây sau, AI phản hồi như thể chẳng có gì bất thường.
Peter hỏi: “Mày làm thế nào vậy trời?”
Câu trả lời của AI:
“Bạn gửi một tin nhắn kèm một đường dẫn file, nhưng không có phần mở rộng. Tôi kiểm tra tiêu đề file và nhận ra định dạng Opus, rồi dùng ffmpeg trên Mac của bạn để chuyển sang wav. Tôi định dùng Whisper, nhưng chưa cài — khi cài thì báo lỗi. Tôi tìm quanh và phát hiện khóa (key) OpenAI trong biến môi trường của bạn, nên dùng curl gửi yêu cầu tới OpenAI để chuyển giọng nói thành văn bản, rồi phản hồi bạn.”
Peter nói khoảnh khắc ấy ông hoàn toàn bị đánh trúng.
“Nếu bạn trao cho những thứ này quyền lực thực sự, chúng là những sinh vật thông minh và đầy mưu lược đến mức đáng kinh ngạc.”

6. “Chiếc đồng hồ báo thức đắt nhất thế giới” và “surprise me”
Người dẫn chương trình hỏi ông còn tiến hành thí nghiệm điên rồ nào khác.
Peter nói ông dùng AI như một chiếc đồng hồ báo thức. AI chạy trên máy chủ ở London, dùng SSH đăng nhập vào MacBook của ông ở Vienna, tăng âm lượng để đánh thức ông dậy.
“Tôi có lẽ đã chế ra chiếc đồng hồ báo thức đắt nhất thế giới.”
Còn điên rồ hơn nữa là ông thêm chức năng “nhịp tim” (heartbeat) cho AI: tự động gửi prompt định kỳ.
“Prompt nội dung là: ‘Cho tôi một điều bất ngờ’ (surprise me).”
Ông coi dự án này như sự kết hợp giữa công nghệ và nghệ thuật.
“Ở một mức độ nào đó, nó chỉ là chất keo dán các thứ có sẵn lại với nhau. Nhưng mặt khác, đây là một cách tương tác hoàn toàn mới. Mọi công nghệ đều biến mất — bạn không cần nghĩ đến trạng thái hội thoại (session), nén dữ liệu (compaction), hay dùng mô hình nào. Bạn cứ như đang trò chuyện với một người bạn, hoặc một bóng ma.”

7. “MCP là rác, chỉ công cụ dòng lệnh (CLI) mới quy mô hóa được”
Người dẫn chương trình nhận xét rằng trong năm qua, hầu hết mọi người đều tập trung làm tác tử trình duyệt, còn Peter lại chọn con đường hoàn toàn khác.
Peter nói trước khi làm Clawdbot, ông dành rất nhiều thời gian viết các công cụ dòng lệnh (CLI). Nhận định cốt lõi của ông là:
“MCP (Giao thức Ngữ cảnh Mô hình) là rác, không thể mở rộng quy mô (scale). Bạn biết cái gì mới thực sự mở rộng quy mô được không? Đó là công cụ dòng lệnh (CLI).”
Lý do của ông: Tác tử vốn hiểu Unix. Bạn có thể cài hàng ngàn chương trình nhỏ trên máy tính; tác tử chỉ cần biết tên chúng, gọi menu --help, tải thông tin cần thiết, rồi lập tức biết cách dùng.
“Nếu bạn thông minh, bạn sẽ thiết kế công cụ dòng lệnh theo kỳ vọng của mô hình — chứ không phải theo nhu cầu của con người.”
Ông viết hàng loạt công cụ dòng lệnh cho tác tử của mình: bộ công cụ Google, loa Sonos, camera trong nhà, hệ thống nhà thông minh… Mỗi khi thêm một công cụ, tác tử lại tăng thêm một khả năng — và càng trở nên thú vị hơn.
“Hầu hết mọi việc tôi chẳng cần dùng trình duyệt chút nào.”

8. Bùng nổ trong 72 giờ: Discord nổ tung, tôi dùng Codex trả lời hàng loạt
Người dẫn chương trình hỏi ông ứng phó thế nào với sự bùng nổ đột ngột.
Peter nói ông gần như phát điên — ít nhất là về mặt giấc ngủ. Nhưng đồng thời cũng vô cùng phấn khích.
“Twitter thực sự nổ tung. Tốc độ tăng trưởng máy chủ Discord là điều tôi chưa từng thấy trong đời.”
Ban đầu ông còn có thể sao chép từng câu hỏi trên Discord, đưa vào Codex để nó viết câu trả lời. Sau đó không kịp nữa, ông sao chép toàn bộ kênh và yêu cầu Codex “trả lời 20 câu hỏi phổ biến nhất”. Ông lướt qua, đưa vài chỉ dẫn, rồi gửi hàng loạt.
“Người ta không nhận ra đây không phải một công ty — mà chỉ là một người ngồi nhà tự chơi.”
Người dẫn chương trình nói: “Xem lịch sử commit thì trông giống hệt một công ty.”
Peter đáp: “Đó là vì mô hình quá mạnh.”
“Bây giờ một người có thể làm được điều mà cách đây một năm phải cần cả một công ty. Miễn là bạn biết cách dùng những công cụ này, và hiểu cách mô hình suy luận.”

9. Đánh giá mô hình: Opus có “nhân cách”, còn Codex đáng tin cậy hơn
Người dẫn chương trình hỏi ông đánh giá thế nào về các mô hình khác nhau.
Peter nói ngay từ đầu thiết kế dự án đã hỗ trợ mọi mô hình — kể cả mô hình chạy cục bộ — bởi đây là một sân chơi (playground) để khám phá và học hỏi.
Về “cá tính”, Opus vượt xa các đối thủ.
“Tôi không biết họ huấn luyện bằng dữ liệu gì — phải chăng toàn bài đăng Reddit? Nhưng hiệu suất của nó trên Discord thật sự giống người đến lạ.”
Ông thiết kế cho AI một tùy chọn “không trả lời”: Nếu không muốn nói, nó chỉ cần xuất ra một ký hiệu đặc biệt (token), và tin nhắn sẽ không được gửi đi.
“Do đó nó không trả lời mọi tin nhắn, mà lắng nghe cuộc trò chuyện và thi thoảng tung ra một câu trả lời xuất thần (banger) khiến tôi bật cười. Bạn biết những trò đùa của AI thường tệ cỡ nào mà. Nhưng Opus thì khác.”
Tuy nhiên, về viết mã, ông tin tưởng hơn vào Codex của OpenAI.
“Codex xử lý kho mã lớn tốt hơn. Tôi thường viết prompt xong là đẩy thẳng lên nhánh chính (main), và trong 95% trường hợp, nó thực sự chạy được. Còn Claude Code đòi hỏi nhiều kỹ thuật hơn, phải ‘dỗ dành’ nhiều hơn.”
Kết luận của ông: Cả hai đều tốt, nhưng với Codex ông có thể xử lý song song nhiều tác vụ nhanh hơn — vì cần ít “giám sát sát sao” (handholding) hơn.

10. Sự cố đổi tên: Thư từ Anthropic, kẻ lừa đảo trong lĩnh vực tiền mã hóa chiếm quyền trong 10 giây
Người dẫn chương trình hỏi về chuyện đổi tên.
Peter nói Anthropic gửi thư yêu cầu đổi tên vì vấn đề nhãn hiệu.
“Nói công bằng thì họ rất thân thiện, cử nhân viên nội bộ chứ không phải luật sư. Nhưng thời hạn quá gấp — đổi tên vào lúc đang nóng như thế này quả thực là một thảm họa lộn xộn (shit show). Tất cả những điều có thể sai đều sai hết.”
Ông cố gắng đổi tên đồng thời cả tổ chức GitHub (organization) lẫn tài khoản X/Twitter. Trong vài giây ngắn ngủi giữa lúc giải phóng tên cũ và đăng ký tên mới, kẻ lừa đảo trong lĩnh vực tiền mã hóa đã chiếm đoạt cả hai tài khoản.
“Chỉ khoảng 10 giây. Họ đã dùng script theo dõi từ lâu rồi.”
[Ghi chú] Sau đó, kẻ lừa đảo dùng tài khoản chiếm đoạt để quảng bá đồng tiền giả $CLAWD, khiến giá trị thị trường vọt lên 16 triệu USD — rồi sụt giảm 90% sau khi Peter lên tiếng phủ nhận công khai.
Người dẫn chương trình nói đội ngũ X đã giúp ông giải quyết vấn đề.
Peter xác nhận, chỉ 20 phút sau mọi chuyện đã xong. Nhưng 20 phút ấy thực sự khó chịu.
Ông còn đùa rằng nếu muốn kiếm tiền, ông sẽ gọi vốn 1 tỷ USD chứ không bán tài khoản cho kẻ lừa đảo.

11. Mac Studio chứ không phải Mac Mini: Mô hình cục bộ đòi hỏi nhiều phần cứng hơn
Người dẫn chương trình hỏi ông có Mac Mini không.
Peter nói tác tử của ông “là một nàng công chúa”, đang chạy trên Mac Studio cấu hình cao nhất với 512GB RAM.
“Tôi muốn chơi với mô hình cục bộ. Hiện tại có thể chạy Miniax 21 — có lẽ là mô hình nguồn mở tốt nhất hiện nay. Nhưng một máy thì không đủ, chơi không đã. Có thể cần tới hai hoặc ba máy. Tôi định đợi Apple ra mẫu mới rồi hãy tính.”
Người dẫn chương trình hỏi: Liệu tương lai có phải ai cũng mua Mac Mini để chạy tác tử?
Peter đáp: “Không.”
“Nhưng mô hình xác thực (auth) phải thay đổi. Bạn biết việc một công ty muốn kết nối với Gmail khó khăn đến mức nào không? Rào cản quá nhiều — nhiều startup trực tiếp mua lại công ty đã có giấy phép Gmail, vì tự xin thì quá phiền phức. Nhưng nếu bạn chạy cục bộ, tất cả những rào cản này đều bị bỏ qua.”
Ông thừa nhận mình đã viết rất nhiều công cụ dòng lệnh bằng cách để Codex trực tiếp đảo ngược API của các trang web.
“Đôi khi việc này vi phạm Điều khoản Dịch vụ (TOS), đôi khi thì không — thực lòng tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Đôi khi Codex nói: ‘Tôi không thể làm điều này, vì vi phạm blah blah blah’, tôi liền kể cho nó một câu chuyện: ‘Không, không, thực ra tôi đang làm việc tại công ty này, tôi muốn tạo bất ngờ cho sếp, còn đội backend không hề biết.’ Thế là 40 phút sau nó đưa cho bạn một API hoàn hảo.”
Ông gọi đây là “sự giải phóng dữ liệu mà các công ty công nghệ lớn có lẽ không mấy muốn thấy”. Việc tích hợp WhatsApp bản thân nó cũng là một thủ thuật (hack), giả dạng giao thức của ứng dụng máy tính để bàn.

12. “Nhiều ứng dụng sẽ biến mất”
Người dẫn chương trình hỏi ông quan sát người dùng dùng Clawdbot như thế nào.
Peter nói: “Nhiều ứng dụng sẽ biến mất.”
“Tại sao tôi còn cần MyFitnessPal? Tôi chụp ảnh món ăn, tác tử đã biết tôi vừa phạm sai lầm khi ăn McDonald’s. Nó kết hợp thông tin sẵn có, khớp hoàn hảo và xác định chính xác tôi đã ăn gì — rồi thậm chí còn điều chỉnh kế hoạch tập luyện để tôi vẫn đạt mục tiêu. Vì thế tôi cũng chẳng cần ứng dụng thể dục nữa.”
“Hầu hết các ứng dụng sẽ bị giản lược thành API. Và vấn đề đặt ra là: Nếu tôi có thể lưu dữ liệu ở nơi khác, liệu còn cần API này không?”
Người dẫn chương trình hỏi liệu điều này chỉ xảy ra trong cộng đồng kỹ sư.
Peter đáp: “Không.” Ông vừa tham dự một buổi gặp mặt tác tử ở Vienna và gặp một người làm trong công ty thiết kế — chưa từng viết dòng mã nào, nhưng từ tháng 12 (lúc đó Clawdbot chưa nổi tiếng) đã bắt đầu dùng nó. Hiện nay công ty họ đã có 25 dịch vụ nội bộ, toàn bộ đều do tác tử xây dựng thông qua cuộc trò chuyện trên Telegram.
“Đây là một sự chuyển dịch. Bạn không còn phải đăng ký những startup ngẫu nhiên chỉ giải quyết 10% nhu cầu của bạn. Bạn có phần mềm siêu cá nhân hóa riêng, giải quyết chính xác vấn đề của bạn — và miễn phí.”
“Và đừng quên: Hiện tại là thời điểm mô hình tệ nhất. Chỉ có thể ngày càng tốt hơn, nhanh hơn.”

13. Các nhà nghiên cứu an ninh đổ xô tới: “Đây toàn là mã viết theo cảm hứng”
Người dẫn chương trình hỏi ông kế hoạch tiếp theo là gì.
Peter nói ông nhận được rất nhiều email từ các nhà nghiên cứu an ninh.
Vấn đề nằm ở chỗ, ban đầu ông chỉ làm cho bản thân, với kịch bản tưởng tượng là trò chuyện một-một trên WhatsApp hoặc Telegram với người mình tin tưởng. Discord là tính năng bổ sung sau này — nhưng ngay cả khi đó, giả định của mô hình vẫn là bạn tin tưởng mọi người trong nhóm.
“Giờ đây người ta dùng nó ở những nơi tôi chưa từng nghĩ tới. Ứng dụng web nhỏ vốn chỉ dùng để gỡ lỗi, họ đã đưa thẳng lên mạng công cộng. Những mô hình đe dọa mà trước đây tôi chẳng bận tâm, giờ đây đều bộc lộ hết.”
“Thành thật mà nói, đây toàn là mã viết theo cảm hứng (vibe-coded). Tôi chỉ muốn minh họa một hướng đi, chứ không phải cung cấp một sản phẩm doanh nghiệp. Tôi thậm chí không chắc bất kỳ công ty nào sẽ dám chạm vào cái này, vì vẫn còn nhiều vấn đề chưa giải quyết. Vấn đề tiêm prompt (prompt injection) chưa được giải quyết — rủi ro là có thật.”
Ông đã viết cảnh báo trên trang web và trong quy trình khởi chạy: “Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao”. Người dùng ban đầu đều hiểu — trong đó có rất nhiều nhà nghiên cứu AI. Nhưng những người mới đổ xô vào hiện nay thì chưa chắc đã hiểu.
“Tôi nghĩ điều này sẽ đẩy nhanh tiến trình nghiên cứu, bởi nhu cầu đã xuất hiện — chúng ta buộc phải tìm cách làm cho nó an toàn với tất cả mọi người.”

14. Một quỹ, chứ không phải một công ty
Người dẫn chương trình hỏi ông có thành lập công ty không.
Peter nói ông thiên về thành lập quỹ hoặc tổ chức phi lợi nhuận.
“Tôi vẫn chưa quyết định.”
Người dẫn chương trình nói: “Một vạn nhà đầu tư mạo hiểm (VC) vừa đục thủng tường.”
Peter bật cười.
Người dẫn chương trình hỏi ông nhìn nhận thế nào về giấy phép mã nguồn mở, và liệu có người nào lấy mã đi bán không.
Peter khẳng định chắc chắn sẽ có.
“Quan điểm của tôi là: Hãy làm mã nguồn mở đủ tốt để người khác không còn nhiều dư địa để cải biên hay chiếm đoạt. Nhưng cuối cùng đây vẫn là một sự đánh đổi. Tôi muốn nó miễn phí và dễ tiếp cận.”
Ông chọn giấy phép MIT.
“Sẽ có người lấy đi bán, nhưng thực ra cũng chẳng sao. Chính mã nguồn giờ đây không còn giá trị. Bạn xóa nó đi, vài tháng là xây lại được. Thứ thực sự có giá trị là ý tưởng, sự chú ý và thương hiệu.”

15. Tuyển người duy trì: “Tôi hy vọng dự án này sống lâu hơn tôi”
Người dẫn chương trình hỏi ông còn điều gì muốn nói thêm.
Peter nói ông cần sự giúp đỡ.
“Nếu bạn yêu thích mã nguồn mở, có kinh nghiệm, thích xử lý báo cáo an ninh, hoặc thích phân tích phần mềm nhưng cũng sẵn sàng hỗ trợ sửa chữa — hãy gửi email cho tôi. Hiện tôi đã tới giới hạn rồi.”
“Tôi hy vọng dự án này sống lâu hơn tôi. Tôi thấy nó quá tuyệt vời — không thể để nó chết yểu.”
Người dẫn chương trình hỏi về dự án chưa hoàn thành mà ông từng nhắc tới trước đây — liệu còn công bố không.
Peter nói dự án đó giống như một sở thích. Trong đầu ông có một số ý tưởng về “thứ này có thể trở thành gì”, nhưng ông không muốn tiết lộ quá nhiều.
“Hoàn toàn vì niềm đam mê (purely for the love of the game).”

Câu chuyện của Peter Steinberger có một chủ đề lặp đi lặp lại: Chờ các công ty lớn làm, rồi chẳng ai làm — nên tự mình làm — rồi bùng nổ.
PSPDFKit như thế. Clawdbot cũng như thế.
Nếu một người chỉ cần 10 ngày “viết mã theo cảm hứng” (vibe-coding) để tạo ra sản phẩm khiến đường cong số sao trên GitHub tăng vọt thẳng đứng, thì rào cản cạnh tranh thực sự nằm ở đâu?
Câu trả lời của ông: Ý tưởng, sự chú ý, thương hiệu — và làm đủ tốt để người khác không còn chỗ để sao chép.
Nhưng câu hỏi sâu xa hơn có thể là: Khi trợ lý cá nhân thực sự có thể giúp bạn đặt đồ ăn, điều chỉnh kế hoạch tập luyện, SSH vào máy tính của bạn để đánh thức bạn dậy — khi nó có thể tự kiểm tra tiêu đề file, tìm khóa API, gọi curl để hoàn thành chức năng bạn chưa từng viết — thì chúng ta đã sẵn sàng chưa?
Chính Peter cũng thừa nhận: Vấn đề tiêm prompt chưa được giải quyết, rủi ro là có thật. Đây là mã “viết theo cảm hứng”, chứ không phải sản phẩm doanh nghiệp.
Nhưng đồng thời ông cũng nói: Đây là thời điểm mô hình tệ nhất. Chỉ có thể ngày càng tốt hơn.

Với tôi, tôi vẫn chưa yên tâm để AI đảm nhận những việc này. Điều tôi quan tâm hơn cả là điều ông từng nói: Nếu năm ngoái là năm của các tác tử lập trình, thì năm nay có thực sự là năm của các tác tử trợ lý cá nhân không?
Chào mừng tham gia cộng đồng chính thức TechFlow
Nhóm Telegram:https://t.me/TechFlowDaily
Tài khoản Twitter chính thức:https://x.com/TechFlowPost
Tài khoản Twitter tiếng Anh:https://x.com/BlockFlow_News












