
Sự sụp đổ mạnh mẽ trong định giá cổ phiếu của các công ty già cỗi: Hệ tọa độ định giá của một thế hệ tài sản đã chấm dứt
Tuyển chọn TechFlowTuyển chọn TechFlow

Sự sụp đổ mạnh mẽ trong định giá cổ phiếu của các công ty già cỗi: Hệ tọa độ định giá của một thế hệ tài sản đã chấm dứt
Cổ phiếu của Lão Đăng sụt giảm mạnh.
Tác giả: Tiểu Bính
Ngày 19 tháng 9 năm 2014, Alibaba niêm yết tại Sở Giao dịch Chứng khoán New York (NYSE), đóng cửa ở mức 93,89 USD. Ngày hôm đó, giá trị thị trường của Alibaba đạt 231 tỷ USD, vượt tổng giá trị thị trường của Oracle và Intel.
Ngày 25 tháng 6 năm 2026, giá đóng cửa của Alibaba là 95,07 USD.
Hai con số này cách nhau trọn vẹn mười hai năm.
Cùng thời điểm đó, Meituan đóng cửa ở mức 65,45 HKD, thấp hơn giá phát hành lần đầu (IPO) là 69 HKD vào tháng 6 năm 2018.
Pinduoduo dao động quanh mức 79 USD, trở lại mức giá của tháng 6 năm 2020.
Hệ số P/E của Tencent co lại chỉ còn 12 lần, gần như giảm một nửa so với mức trung bình lịch sử trong 10 năm là 25,7 lần.
Còn đối với những công ty internet Trung Quốc trẻ tuổi hơn: Bilibili giảm từ đỉnh cao 156 USD xuống còn 18 USD, sụt 89%; Kuaishou giảm từ đỉnh cao 417 HKD vào ngày giao dịch đầu tiên sau IPO tại thị trường Hồng Kông xuống còn 44 HKD, xóa sổ gần chín phần mười giá trị thị trường; iQiyi, Zhihu, Douyu và Huya — mỗi công ty đều sụt giảm từ 85% đến 98%.
Một thế hệ tài sản internet Trung Quốc hoàn toàn cùng lúc bị điều chỉnh định giá. Vậy thị trường đang dùng khung định giá nào để định giá các công ty này? Hay chính khung định giá ấy đã “chết”?
Sự thiết lập và gỡ bỏ điểm neo
Nhìn lại, logic định giá của internet Trung Quốc đã trải qua một quá trình “thiết lập điểm neo – gỡ bỏ điểm neo” hết sức rõ ràng.
Từ năm 2014 đến 2017, câu chuyện cốt lõi mà thị trường vốn toàn cầu kể về internet Trung Quốc là “định giá chiết khấu theo mô hình Mỹ”.
Alibaba là “Amazon của Trung Quốc”, Tencent là “Facebook cộng Visa của Trung Quốc”, Baidu là “Google của Trung Quốc”.
Phương pháp luận này ngắn gọn và mạnh mẽ: trước tiên xác định hệ số định giá của công ty Mỹ tương ứng, sau đó nhân với một “phần thưởng tăng trưởng” cho thị trường Trung Quốc và một “chiết khấu quản trị” để đưa ra mức giá hợp lý. Trong khuôn khổ này, các công ty internet Trung Quốc thường được hưởng hệ số P/E từ 20 đến 40 lần.
Vốn ngoại đổ vào ào ạt, cổ phiếu Trung Quốc niêm yết tại Mỹ (cổ phiếu Trung Quốc tại Mỹ – “trung cổ”) trở thành tài sản bắt buộc phải nắm giữ — đây là điểm neo đầu tiên.
Năm 2018, chiến tranh thương mại Mỹ–Trung bùng nổ. Lần đầu tiên, thị trường vốn toàn cầu buộc phải suy ngẫm về một vấn đề mà trước đây họ cố tình né tránh: nếu quan hệ Mỹ–Trung chuyển từ hợp tác sang cạnh tranh, thì cấu trúc pháp lý của các công ty hoạt động tại Trung Quốc nhưng niêm yết tại Mỹ liệu còn đáng tin cậy không? Cơ cấu VIE (Variable Interest Entity – Công ty có quyền lợi biến đổi) chưa từng được luật pháp Trung Quốc công nhận rõ ràng, nhưng trong giai đoạn thị trường tăng trưởng mạnh, chẳng ai quan tâm. Chiến tranh thương mại lần đầu phơi bày “vết thương tiềm ẩn” này dưới ánh sáng mặt trời. Điểm neo định giá lần đầu rung lắc, nhưng chưa bị gỡ bỏ hoàn toàn.
Tháng 10 năm 2020, việc niêm yết Ant Group bị đình chỉ khiến thị trường vốn quốc tế bắt đầu định giá rủi ro “giám sát của Trung Quốc” không còn là một yếu tố chiết khấu mơ hồ, mà trở thành một biến số cốt lõi rõ ràng. Đến năm 2021, làn sóng chống độc quyền đẩy logic này lên cực điểm: Alibaba bị phạt 18,2 tỷ Nhân dân tệ; Didi vừa niêm yết xong ngày hôm trước đã bị cơ quan chức năng điều tra ngay ngày hôm sau; ngành giáo dục ngoài giờ học bị xóa sổ trong một đêm. Cổ phiếu Trung Quốc tại Mỹ chuyển từ “phần thưởng tăng trưởng” thành “chiết khấu giám sát”.
Năm 2022, nỗi hoảng loạn về khả năng hủy niêm yết cổ phiếu Trung Quốc tại Mỹ đạt đỉnh điểm.
Ủy ban Chứng khoán Mỹ (SEC) đưa Alibaba, Baidu, JD.com và hàng trăm cổ phiếu Trung Quốc khác vào “danh sách dự kiến hủy niêm yết”. Dù cuối cùng Mỹ và Trung Quốc đã đạt được thỏa thuận về vấn đề hồ sơ kiểm toán, tổn hại đã xảy ra. Các quỹ chỉ số toàn cầu bắt đầu giảm trọng lượng cổ phiếu Trung Quốc một cách có hệ thống; một số nhà đầu tư tổ chức do yêu cầu tuân thủ pháp lý đã bán sạch cổ phiếu này. Việc rút vốn có tính chất cấu trúc từ phía nhà đầu tư đã chuyển áp lực điều chỉnh định giá từ cảm xúc sang mặt bằng vốn.
Đầu năm 2025, sự xuất hiện đột ngột của DeepSeek từng làm bùng lên tạm thời một tia hy vọng. Ngân hàng Deutsche gọi đây là “khoảnh khắc Sputnik” của Trung Quốc và dự báo chiết khấu định giá tài sản Trung Quốc sẽ biến mất.
Cổ phiếu Alibaba và Tencent trong hai tháng đầu năm 2025 từng bật tăng hơn 60%. Tuy nhiên, đợt tái định giá do câu chuyện AI thúc đẩy này kéo dài chưa đầy nửa năm đã tắt lịm. Sang năm 2026, Bộ Quốc phòng Mỹ đưa Alibaba và Tencent vào “danh sách các doanh nghiệp liên quan đến quân sự Trung Quốc”; Anthropic công khai cáo buộc các công ty Trung Quốc tiến hành hàng loạt cuộc tấn công “chưng cất” quy mô lớn nhằm vào mô hình Claude của mình; NASDAQ ban hành quy tắc niêm yết mới siết chặt ngưỡng thanh khoản dành riêng cho cổ phiếu Trung Quốc tại Mỹ. Mọi nỗ lực tái thiết lập điểm neo định giá đều bị những cú sốc địa chính trị mới nhanh chóng phá hủy.
Tới thời điểm này, phương pháp luận định giá “định giá chiết khấu theo mô hình Mỹ” đã hoàn toàn lỗi thời. Thị trường không còn định giá các công ty này dựa trên mô hình kinh doanh, tốc độ tăng trưởng hay khả năng sinh lời của chúng.
Nhưng sự việc không đơn giản như vậy.
“Cổ phiếu lão đăng” hai bên Thái Bình Dương
Chuyển ánh nhìn từ cổ phiếu Trung Quốc tại Mỹ trên sàn NYSE sang các tập đoàn công nghệ hàng đầu Mỹ đang được giao dịch trong cùng một tòa nhà, ta sẽ thấy: không chỉ internet Trung Quốc bị thị trường ruồng bỏ.
Microsoft là cổ phiếu kém nhất trong nhóm “Bảy đại gia” (Magnificent Seven) năm 2026, giảm hơn 20% trong năm, từ mức cao gần 490 USD vào cuối năm 2025 xuống còn khoảng 360 USD. Hệ số P/E giảm từ mức trung vị 5 năm là 34 lần xuống còn 22 lần — mức thấp nhất trong ba năm qua.
Cơ sở kinh doanh của công ty này vẫn hoàn toàn vững vàng: doanh thu Azure Cloud tăng 39% so với cùng kỳ, doanh thu hàng năm từ lĩnh vực AI vượt 37 tỷ USD, lợi nhuận quý đạt 31,8 tỷ USD — mức cao kỷ lục.
Thị trường không quan tâm đến những con số này, mà chú ý hơn tới một con số khác: 190 tỷ USD — ngân sách chi tiêu vốn toàn năm 2026 của Microsoft, gần như toàn bộ được đổ dồn vào cơ sở hạ tầng AI. Chỉ riêng chi tiêu vốn quý đã vượt tổng chi tiêu cả năm cách đây năm năm. Dòng tiền tự do giảm từ 20,3 tỷ USD xuống còn 15,8 tỷ USD; khoảng cách giữa lợi nhuận và dòng tiền ngày càng giãn rộng.
Trường hợp của Microsoft không phải ngoại lệ duy nhất.
Cả bảy đại gia đều thua chỉ số S&P 500 trong năm 2026. Bốn nhà cung cấp điện toán đám mây quy mô siêu lớn (Amazon, Microsoft, Alphabet, Meta) dự kiến chi tiêu vốn năm nay gần 700 tỷ USD. Số tiền này mua các cụm GPU và trung tâm dữ liệu, nhưng phải mất 3–5 năm trong chu kỳ khấu hao mới biến thành doanh thu — đầu tư trước, thu hồi sau, dòng tiền tự do bị “nghiền nát” ở giữa.
Vấn đề sâu xa hơn là: các công ty này đang dùng khối lượng vốn khổng lồ để chạy đua với một phạm trù công nghệ có khả năng phá hủy chính mô hình kinh doanh của họ.
Doanh thu cốt lõi của Microsoft đến từ đăng ký Office và giấy phép Windows — một mô hình SaaS thu phí theo số người dùng, tăng trưởng gần chạm trần. Trong kỷ nguyên AI, logic kinh doanh là trả tiền theo lượng tiêu thụ: dùng bao nhiêu token thì trả bấy nhiêu tiền.
CEO Satya Nadella đã thừa nhận công khai rằng mọi dịch vụ của Microsoft hiện đang thu phí theo số người dùng đều sẽ chuyển sang mô hình hỗn hợp “người dùng + lượng tiêu thụ”. GitHub Copilot đã chuyển hoàn toàn sang mô hình định giá theo lượng tiêu thụ vào tháng 6 năm 2026. Nhưng nỗi lo lắng của thị trường lại nằm ở chỗ: biên lợi nhuận của mô hình cũ rất cao, còn mô hình mới có thể duy trì mức tương đương hay không thì chưa ai biết.
Nhìn từ xa, cảnh tượng này tạo nên một “gương phản chiếu cấu trúc” với những khó khăn của Alibaba và Tencent.
Hoạt động thương mại điện tử cốt lõi của Alibaba là một “cỗ máy quảng cáo” có biên lợi nhuận cực cao, ổn định như Office của Microsoft, nhưng bội số định giá của nó ngày càng thấp. Hệ sinh thái WeChat của Tencent vẫn là “hào thành” kiên cố nhất của internet Trung Quốc, nhưng tốc độ tăng trưởng doanh thu game chậm lại, mảng quảng cáo bị các nền tảng video ngắn “ăn mòn”, tình cảnh giống hệt với Microsoft khi bị Alphabet bóp nghẹt trong mảng quảng cáo tìm kiếm.
Cả hai “đại gia già” đều đang dốc sức đầu tư vào AI để tự cứu mình: Alibaba chi 55 tỷ USD xây dựng cơ sở hạ tầng AI, Microsoft chi 190 tỷ USD — nhưng thị trường cả hai phía đều “bỏ phiếu bất tín nhiệm” đối với câu hỏi: “số tiền này có thu hồi được hay không?”
Các chuyên gia internet Trung Quốc thường đổ lỗi cho việc sụt giá cổ phiếu của công ty mình là do đàn áp từ cơ quan quản lý và căng thẳng địa chính trị; còn giới chuyên gia công nghệ Mỹ thường đổ lỗi cho việc Microsoft giảm giá là do “tiêu tiền quá mạnh”. Nhưng khi gỡ bỏ lớp vỏ kể chuyện bề ngoài, bản chất diễn ra ở cả hai phía là một điều giống nhau: các công ty sinh ra từ AI đang tái định nghĩa toàn bộ chuỗi giá trị ngành công nghệ, trong khi các “đại gia nền tảng” thế hệ trước — bất kể quốc tịch — đều đang chuyển từ vị thế “công ty định hình tương lai” sang “công ty cần chứng minh mình sẽ không bị tương lai đào thải”.
Trên mạng internet Trung Quốc, loại cổ phiếu này đã có một biệt danh chính xác — “cổ phiếu lão đăng”.
Nikkei: Tiền lệ về cái chết của hệ thống định giá
Hiện tượng “hệ tọa độ định giá bị thay thế hoàn toàn” này không phải lần đầu tiên xuất hiện trong lịch sử thị trường vốn toàn cầu. Trường hợp gần nhất để so sánh là Nhật Bản sau năm 1989.
Ngày 29 tháng 12 năm 1989, chỉ số Nikkei 225 đóng cửa ở mức 38.915 điểm — mức cao kỷ lục mọi thời đại.
Năm đó, tám trong số mười công ty có giá trị thị trường lớn nhất thế giới là doanh nghiệp Nhật Bản. Sau khi niêm yết vào năm 1987, cổ phiếu NTT tăng vọt lên 3 triệu Yên mỗi cổ phiếu chỉ trong hai tháng; giá trị thị trường của một công ty này vượt tổng giá trị thị trường của tám công ty Mỹ có giá trị thị trường lớn nhất lúc bấy giờ. Giá đất tại Tokyo cao gấp 350 lần Manhattan. Sony mua lại Columbia Pictures, Mitsubishi mua tòa nhà Rockefeller Center.
Các nhà đầu tư Nhật Bản thời kỳ đó, cũng như các chuyên gia internet Trung Quốc năm 2020, thực sự tin rằng hệ thống của họ sẽ dẫn dắt tương lai kinh tế toàn cầu.
Điểm khởi phát cho sự vỡ bong bóng là việc Ngân hàng Trung ương Nhật Bản tăng lãi suất. Nhưng mức độ giảm giá chỉ là đặc điểm nông nhất của cuộc khủng hoảng này; chính thời gian kéo dài và bản chất của đợt giảm mới thực sự gây nghẹt thở.
Nikkei đã mất một nửa giá trị trong nửa đầu năm 1990, và đến năm 1992 đã giảm một nửa nữa xuống còn 14.000 điểm. Nếu sự việc dừng lại ở đây, đó chỉ là một lần vỡ bong bóng thông thường và điều chỉnh định giá. Nhưng Nikkei không dừng lại. Nó tiếp tục giảm âm thầm trong suốt một thập kỷ, đến năm 2003 giảm xuống còn 7.600 điểm — tức là giảm 80% so với mức cao nhất.
Nguyên nhân cốt lõi của đợt giảm kéo dài suốt mười năm này không phải do năng lực cạnh tranh của các doanh nghiệp Nhật Bản sụp đổ.
Toyota vẫn là nhà sản xuất ô tô tốt nhất thế giới, Sony vẫn tạo ra những sản phẩm điện tử tiêu dùng mang tính cách mạng — vấn đề nằm ở tầng sâu hơn: thị trường vốn toàn cầu không còn tin vào “phần thưởng Nhật Bản”.
Trước năm 1989, khung định giá thị trường dành cho các doanh nghiệp Nhật Bản là “nền văn minh sản xuất hiệu quả nhất thế giới + thị trường nhu cầu nội địa tăng trưởng bền vững + ưu thế quản trị doanh nghiệp đặc thù”.
Sau khi bong bóng vỡ, cả ba giả định này lần lượt bị bác bỏ: ưu thế sản xuất bị Hàn Quốc và Trung Quốc đuổi kịp; thị trường nội địa sa vào suy thoái và già hóa dân số; quản trị doanh nghiệp được chứng minh là “cái nôi dung túng hiệu quả thấp”. Khung định giá cũ đã “chết”, nhưng khung định giá mới lại mãi chưa xuất hiện.
Năm 1989, trong số 50 công ty có giá trị thị trường lớn nhất thế giới, 32 công ty là doanh nghiệp Nhật Bản. Đến năm 2018, chỉ còn duy nhất Toyota.
Khoảng trống này kéo dài bao lâu? Khoảng 25 năm. Chỉ đến năm 2012, Nikkei mới bắt đầu phục hồi xu hướng thực sự; và đến tháng 2 năm 2024 mới quay lại mức 38.915 điểm. Còn chất xúc tác cho lần tái định giá này, không phải là sự phục hưng toàn diện của kinh tế Nhật Bản.
Một cá nhân cụ thể đã dùng một ngôn ngữ mới để tái định nghĩa lý do “tại sao nên mua tài sản Nhật Bản”.
Mùa hè năm 2019, Warren Buffett bắt đầu mua cổ phiếu của năm tập đoàn thương mại tổng hợp lớn nhất Nhật Bản. Lập luận đầu tư của ông hoàn toàn khác biệt so với cách thị trường nhìn nhận Nhật Bản trong ba thập kỷ qua. Ông không nói về tốc độ tăng trưởng GDP, xu hướng dân số hay đổi mới công nghệ. Lý do của ông cực kỳ giản dị: năm công ty này có định giá thấp, cổ tức cao, dòng tiền ổn định, đồng thời đang tiến hành cải cách quản trị doanh nghiệp thực chất. Ông dùng trái phiếu tính bằng Yên để phòng ngừa rủi ro tỷ giá, và dùng uy tín cá nhân để bảo lãnh cho tài sản Nhật Bản. Đến năm 2025, tỷ lệ nắm giữ của Berkshire trong năm tập đoàn thương mại tổng hợp này đã gần đạt 10%.
Buffett đã cung cấp cho tài sản Nhật Bản một “ngôn ngữ định giá” hoàn toàn mới: ngôn ngữ cũ là “Nhật Bản sẽ thống trị kinh tế toàn cầu”; ngôn ngữ mới là “định giá thấp + cổ tức cao + cải cách quản trị doanh nghiệp”.
“Ngôn ngữ mới” cho internet Trung Quốc ở đâu?
Khi đặt song song đường thời gian của Nhật Bản với những gì internet Trung Quốc đang trải qua, một số điểm tương đồng cấu trúc không thể bỏ qua.
Khung định giá cũ đã chết. Sự lỗi thời của mô hình “định giá chiết khấu theo mô hình Mỹ” tương tự như sự sụp đổ của câu chuyện “Nhật Bản sẽ thống trị toàn cầu”. Cơ sở kinh doanh của cả hai bên đều chưa thực sự suy thoái nghiêm trọng, nhưng các giả định vĩ mô làm nền tảng cho phần thưởng định giá đã bị bác bỏ. Giả định vĩ mô của internet Trung Quốc là “sự hội nhập sâu sắc giữa thị trường Trung Quốc và thị trường vốn toàn cầu sẽ tiếp tục”; còn giả định vĩ mô của Nhật Bản là “mô hình Nhật Bản đại diện cho hình thức hiệu quả nhất của chủ nghĩa tư bản” — cả hai giả định này đều đã bị chứng minh là sai.
Khung định giá mới chưa được thiết lập. Hiện tại, thị trường đang định giá tài sản internet Trung Quốc về bản chất là “áp dụng chiết khấu trên đống đổ nát của khung cũ”. Cũng như Nhật Bản năm 1995, thị trường biết rõ giá cũ là sai, nhưng chưa biết giá mới nên là bao nhiêu.
Theo kinh nghiệm Nhật Bản, khoảng trống này có thể kéo dài hơn nhiều so với đa số người dự đoán. Từ khi bong bóng vỡ đến khi khung định giá mới được thị trường chấp nhận, Nhật Bản mất khoảng 25 năm. Hệ thống định giá internet Trung Quốc bắt đầu tan rã có hệ thống từ năm 2020, đến nay mới chỉ sáu năm. Nếu thang đo thời gian của Nhật Bản có chút giá trị tham khảo, thì vị trí hiện tại có thể mới chỉ là giai đoạn đầu của quá trình tái định giá.
Tuy nhiên, giữa Trung Quốc và Nhật Bản cũng tồn tại sự khác biệt then chốt. Việc tái định giá tài sản Nhật Bản diễn ra trong bối cảnh suy thoái kéo dài và dân số thu hẹp, năng lực sinh lời của doanh nghiệp thực sự suy giảm mạnh sau khi bong bóng vỡ. Còn các công ty internet hàng đầu Trung Quốc hiện vẫn đang có lợi nhuận: lợi nhuận ròng hàng năm của Tencent vượt 220 tỷ Nhân dân tệ, dòng tiền từ hoạt động thương mại điện tử cốt lõi của Alibaba vẫn ổn định. Điều này hàm ý rằng nếu “ngôn ngữ định giá mới” có thể được xây dựng, tốc độ tái định giá có thể nhanh hơn so với Nhật Bản.
Điều gì có thể trở thành “ngôn ngữ định giá mới” cho internet Trung Quốc?
AI là lựa chọn nổi bật nhất, nhưng cũng là lựa chọn mâu thuẫn nhất.
Trong hai thập kỷ qua, mô hình kinh doanh nền tảng của các công ty internet toàn cầu có mức độ đồng nhất rất cao: giành giật sự chú ý của người dùng, tập hợp lưu lượng truy cập lên nền tảng, rồi biến nó thành doanh thu thông qua quảng cáo, hoa hồng thương mại điện tử hoặc chi tiêu trong trò chơi.
AI đang làm lung lay nền tảng của mô hình kinh doanh này.
Khi agent AI có thể giúp người dùng so sánh giá, đặt hàng và lên kế hoạch hành trình, người dùng sẽ không còn cần tự mở Taobao để lướt từng trang. Khi AI có thể trực tiếp đề xuất hoặc thậm chí tạo nội dung dựa trên sở thích, thời gian người dùng “lướt” trên một nền tảng cụ thể sẽ rút ngắn. Sự chú ý chuyển từ mắt người sang giao diện của agent AI, cổng vào lưu lượng truy cập thay đổi, vị thế chiến lược của nền tảng với vai trò “trung gian” bị vô hiệu hóa. Điều này đe dọa gần như toàn bộ các phân khúc cốt lõi của internet: thương mại điện tử, tìm kiếm, mạng xã hội, nội dung và trò chơi.
Nếu một công ty internet Trung Quốc nào đó có thể đi tiên phong trong việc chuyển đổi từ “nền tảng chú ý” sang “nhà cung cấp cơ sở hạ tầng và dịch vụ AI”, nó có thể giành được một “ngôn ngữ định giá mới” hoàn toàn.
Sự tàn khốc của con đường này nằm ở chỗ: tự phá hủy chủ động đồng nghĩa với việc tự phá bỏ nghiệp vụ cũ sinh lời nhất.
Doanh thu quảng cáo của Taobao dựa trên cơ chế xếp hạng đấu giá của các nhà bán hàng; nếu agent AI bỏ qua cơ chế xếp hạng này để trực tiếp giúp người dùng chọn sản phẩm, phần doanh thu này sẽ suy giảm. Mỗi bước chuyển đổi đều ăn mòn lợi nhuận hiện hữu, trong khi khả năng sinh lời của mô hình mới vẫn chưa được kiểm chứng.
Nếu theo đuổi AI, bạn phải chịu đựng áp lực nghiền nát dòng tiền tự do bởi chi tiêu vốn khổng lồ — P/E của Microsoft giảm từ 34 lần xuống 22 lần chính là kết cục của câu chuyện này; nếu không theo đuổi AI, bạn sẽ bị thị trường phán quyết là bị thời đại đào thải.
Microsoft đặt cược 190 tỷ USD vào việc viết lại toàn bộ kiến trúc doanh thu: thắng là cơ sở hạ tầng của kỷ nguyên mới, thua là sự phân bổ vốn tồi tệ nhất trong lịch sử.
Trả lại giá trị cho cổ đông là lựa chọn thứ hai. Tencent và Alibaba đều đang tiến hành mua lại cổ phiếu quy mô lớn; tỷ lệ cổ tức của Tencent đã tăng lên 1,25%. Điều này rất giống với lập luận định giá của Buffett dành cho các tập đoàn thương mại tổng hợp Nhật Bản: nếu thị trường không sẵn sàng trả tiền cho tăng trưởng, hãy dùng tiền thật để mua lại và chi trả cổ tức nhằm xây dựng “đáy định giá”. Tuy nhiên, quy mô mua lại hiện tại vẫn còn hạn chế so với mức sụt giảm giá trị thị trường, chưa đủ để trở thành một “điểm neo định giá” độc lập.
Tình thế hiện tại của tài sản internet Trung Quốc rất giống với tình thế của tài sản Nhật Bản vào khoảng năm 1995: khung định giá cũ đã chết, khung định giá mới chưa ra đời, thị trường đang trong trạng thái “chân không”, chờ đợi một con người hoặc một sự kiện có thể tái định nghĩa “tại sao nên mua”.
Vị trí hiện tại, rất có thể mới chỉ là giai đoạn giữa của hành trình tái định giá dài đằng đẵng này.
Bài viết này chỉ đại diện cho quan điểm phân tích của TechFlow, không cấu thành bất kỳ khuyến nghị đầu tư nào. Các phân tích cổ phiếu được đề cập trong bài dựa trên thông tin công khai; nhà đầu tư cần tự đánh giá và chịu rủi ro riêng.
Chào mừng tham gia cộng đồng chính thức TechFlow
Nhóm Telegram:https://t.me/TechFlowDaily
Tài khoản Twitter chính thức:https://x.com/TechFlowPost
Tài khoản Twitter tiếng Anh:https://x.com/BlockFlow_News










