
Toàn văn bài phát biểu và phần hỏi đáp của Bộ trưởng Tài chính Mỹ Beesont: Cần 2-3 năm để Trung Quốc và Mỹ đạt được thỏa thuận thương mại
Tuyển chọn TechFlowTuyển chọn TechFlow

Toàn văn bài phát biểu và phần hỏi đáp của Bộ trưởng Tài chính Mỹ Beesont: Cần 2-3 năm để Trung Quốc và Mỹ đạt được thỏa thuận thương mại
Là thành viên duy nhất có thể trong nhóm của Trump sở hữu nền tảng kinh tế chuyên nghiệp, tuyên bố của ông ấy cực kỳ quan trọng.
Biên tập: Pengyou Quan, tác giả đặc biệt của Tencent News
Từ tháng 4 trở đi, chính sách thuế đối ứng mà Trump đề xuất đã tạo nên những làn sóng dữ dội. Thị trường chứng khoán toàn cầu, đặc biệt là thị trường Mỹ, biến động mạnh trong bối cảnh Trump liên tục thay đổi lập trường; các đại gia phố Wall có lẽ chưa từng chịu tổn thất lớn đến vậy trong một khoảng thời gian ngắn như thế.
Vào ngày 23 tháng 4 (giờ Mỹ), Bộ trưởng Tài chính Mỹ Bessent đã phát biểu chính tại Diễn đàn Viện Tài chính Quốc tế. Là người duy nhất trong nhóm Trump được xem là chuyên gia kinh tế thực thụ, tuyên bố của ông mang tính then chốt.
Trong bài phát biểu, ông cho rằng Mỹ và Trung Quốc có cơ hội đạt được một thỏa thuận lớn: Mỹ tái thiết cán cân thương mại thông qua việc tăng cường sản xuất công nghiệp, còn Trung Quốc giảm sự phụ thuộc vào xuất khẩu và chuyển mạnh sang “vòng tuần hoàn nội địa”. Nếu phía Trung Quốc nghiêm túc theo hướng này, hai nước có thể hợp tác cùng nhau.
Dưới đây là toàn văn bài phát biểu và phần hỏi đáp:
Người dẫn chương trình:
Hôm nay quả thật khán phòng chật kín, không khí vô cùng sôi nổi. Tôi rất vinh dự được mời Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ Scott Bessent lên phát biểu chính.
Ông Bessent tuyên thệ nhậm chức Bộ trưởng Tài chính thứ 79 của Hoa Kỳ vào ngày 28 tháng 1 năm 2025, đảm nhiệm trọng trách bảo vệ sức mạnh kinh tế quốc gia, thúc đẩy tăng trưởng và tạo việc làm, đồng thời tăng cường an ninh quốc gia bằng cách đấu tranh chống lại các mối đe dọa kinh tế và bảo vệ hệ thống tài chính. Ông có hơn bốn mươi năm kinh nghiệm trong lĩnh vực quản lý đầu tư toàn cầu, từng làm việc và trao đổi tại hơn sáu mươi quốc gia, duy trì đối thoại chặt chẽ với các nhà lãnh đạo và thống đốc ngân hàng trung ương trên khắp thế giới. Ông được đánh giá rộng rãi là chuyên gia về tiền tệ và trái phiếu, đồng thời là cây viết thường xuyên cho nhiều tạp chí kinh tế và kinh doanh.
Sau đây, Bộ trưởng sẽ phát biểu chính, tiếp đó là phần trao đổi với ông Tim Adams. Xin hãy dành những tràng pháo tay nồng nhiệt để chào đón Bộ trưởng Tài chính!
Bessent:
Cảm ơn lời giới thiệu nồng hậu. Rất vinh dự khi được có mặt tại đây.
Khi Thế chiến II gần kết thúc, các nhà lãnh đạo phương Tây đã triệu tập những học giả kinh tế xuất sắc nhất thời đại lúc bấy giờ, giao cho họ một nhiệm vụ quan trọng: xây dựng một hệ thống tài chính mới.
Tại một khu nghỉ dưỡng yên tĩnh ở New Hampshire, họ đã đặt nền móng cho "Hòa bình kiểu Mỹ" (Pax Americana).
Những người sáng lập ra hệ thống Bretton Woods hiểu rõ rằng sự phát triển kinh tế toàn cầu phải dựa vào sự phối hợp và hợp tác toàn cầu. Chính vì mục tiêu thúc đẩy hợp tác này, họ đã thành lập Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới.
Hai tổ chức "chị em" này ra đời sau một cuộc khủng hoảng địa chính trị và kinh tế sâu sắc, với mục tiêu cốt lõi là: hài hòa lợi ích quốc gia với trật tự quốc tế, từ đó mang lại ổn định cho một thế giới bất ổn.
Tóm lại, sứ mệnh của họ là —— khôi phục và duy trì sự cân bằng.
Sứ mệnh này vẫn là lý do tồn tại của hệ thống Bretton Woods cho tới ngày nay. Tuy nhiên, khi nhìn quanh hệ thống kinh tế quốc tế hiện tại, chúng ta thấy hầu như đâu đâu cũng mất cân bằng.
Tin tốt là: tình hình không nhất thiết phải phát triển theo hướng này. Buổi sáng hôm nay, tôi mong muốn phác họa một bản đồ, nhằm tái thiết lập sự cân bằng trong hệ thống tài chính toàn cầu và hồi sinh các tổ chức quốc tế vốn được giao nhiệm vụ bảo vệ hệ thống này.
Phần lớn sự nghiệp của tôi là quan sát hoạt động của giới hoạch định chính sách tài chính từ bên ngoài hệ thống. Giờ đây, tôi đang ở trong hệ thống, nhìn ra bên ngoài. Tôi rất mong được hợp tác cùng quý vị để khôi phục trật tự cho hệ thống quốc tế.
Để đạt được mục tiêu này, trước hết chúng ta phải đưa IMF và Ngân hàng Thế giới trở lại với sứ mệnh ban đầu của họ.
IMF và Ngân hàng Thế giới có giá trị lâu dài, nhưng "sự lệch hướng sứ mệnh" đã khiến họ đi sai hướng. Chúng ta phải thúc đẩy cải cách then chốt, đảm bảo hệ thống Bretton Woods phục vụ đúng các bên liên quan thực sự —— chứ không phải ngược lại.
Để khôi phục sự cân bằng cho tài chính toàn cầu, IMF và Ngân hàng Thế giới cần thể hiện sự lãnh đạo rõ ràng và kiên định. Sáng nay, tôi sẽ trình bày cách thức họ phát huy vai trò lãnh đạo này, nhằm xây dựng một hệ thống kinh tế an toàn hơn, mạnh mẽ hơn và thịnh vượng hơn cho toàn thế giới.
Tôi cũng nhân dịp này mời gọi các đối tác quốc tế cùng chung tay đạt được mục tiêu này.
Ở điểm này, tôi muốn nói rõ: "Nước Mỹ trước tiên" không có nghĩa là "Mỹ hành động đơn độc". Ngược lại, điều đó thể hiện mong muốn của chúng tôi về một sự hợp tác sâu sắc hơn, tôn trọng lẫn nhau hơn với các đối tác thương mại.
"Nước Mỹ trước tiên" không phải là rút lui, mà là biểu hiện cho việc chúng tôi sẵn sàng gánh vác trách nhiệm nhiều hơn, thể hiện vai trò lãnh đạo mạnh mẽ hơn trong các tổ chức quốc tế như IMF và Ngân hàng Thế giới. Thông qua việc tăng cường lãnh đạo, chúng tôi mong muốn khôi phục sự công bằng cho hệ thống kinh tế quốc tế.
Mất cân bằng toàn cầu và thương mại
Tình trạng mất cân bằng mà tôi vừa nhắc tới thể hiện rõ nhất trong lĩnh vực thương mại toàn cầu. Đây chính là lý do Mỹ quyết định hành động ngay bây giờ để tái cấu trúc格局 thương mại toàn cầu.
Suốt mấy thập kỷ qua, các chính quyền Mỹ đều dựa trên một giả định sai lầm: các đối tác thương mại của chúng tôi sẽ chủ động thực hiện các chính sách giúp cân bằng kinh tế toàn cầu. Nhưng thực tế là, Mỹ đã phải chịu khoản thâm hụt thương mại khổng lồ và dai dẳng trong một hệ thống thương mại bất công.
Các lựa chọn chính sách cố ý của các quốc gia khác đã làm rỗng ruột ngành sản xuất của Mỹ, phá hủy chuỗi cung ứng then chốt, thậm chí đe dọa đến an ninh quốc gia và an ninh kinh tế của chúng tôi. Tổng thống Trump đã áp dụng các biện pháp quyết liệt để xử lý những mất cân bằng này, cũng như những ảnh hưởng tiêu cực mà chúng gây ra cho người dân Mỹ.
Tình trạng mất cân bằng nghiêm trọng kéo dài hiện nay là không thể duy trì. Nó không bền vững đối với Mỹ, và về lâu dài, cũng không bền vững đối với các nền kinh tế khác.
Tôi biết rằng "bền vững" hiện nay là một từ rất phổ biến. Nhưng tôi đang nói không phải về biến đổi khí hậu hay dấu chân carbon. Tôi đang nói về sự bền vững về kinh tế và tài chính —— loại hình ổn định có thể thực sự nâng cao mức sống của người dân và đảm bảo thị trường vận hành bình thường. Nếu các tổ chức tài chính quốc tế muốn thực hiện được sứ mệnh của mình, họ phải lấy sự bền vững này làm trọng tâm duy nhất.
Sau khi Tổng thống Trump công bố chính sách thuế quan, đã có hơn một trăm quốc gia chủ động tiếp cận chúng tôi, bày tỏ mong muốn tham gia quá trình tái thiết lập sự cân bằng thương mại toàn cầu. Các quốc gia này phản ứng tích cực và cởi mở trước đề xuất của Tổng thống về việc xây dựng một hệ thống quốc tế công bằng hơn. Chúng tôi đang tiến hành các cuộc đối thoại mang tính xây dựng với họ, và mong chờ trao đổi thêm với nhiều quốc gia khác.
Trong số đó, Trung Quốc đặc biệt cần tái cân bằng. Số liệu mới nhất cho thấy nền kinh tế Trung Quốc đang ngày càng rời xa động lực tiêu dùng, chuyển sang phụ thuộc vào sản xuất công nghiệp. Nếu xu hướng này tiếp tục, mô hình tăng trưởng chủ yếu dựa vào xuất khẩu công nghiệp của Trung Quốc sẽ chỉ càng làm trầm trọng thêm sự mất cân bằng với các đối tác thương mại.
Mô hình kinh tế hiện tại của Trung Quốc thực chất là "chuyển giao" các vấn đề kinh tế nội địa ra bên ngoài thông qua xuất khẩu. Đây là một mô hình không bền vững, gây hại không chỉ cho chính Trung Quốc mà còn tạo ra rủi ro cho cả thế giới.
Trung Quốc phải thay đổi. Trung Quốc tự mình cũng biết họ phải thay đổi. Cả thế giới đều biết điều đó. Và chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ, bởi vì bản thân chúng tôi cũng cần tái cân bằng.
Trung Quốc có thể bắt đầu bằng việc cắt giảm năng lực xuất khẩu, đồng thời chuyển sang hỗ trợ người tiêu dùng nội địa và thị trường nhu cầu trong nước. Sự chuyển đổi này sẽ góp phần vào việc tái cân bằng cấp bách mà toàn cầu đang cần.
Tất nhiên, thương mại chỉ là một phần của sự mất cân bằng kinh tế toàn cầu. Việc kinh tế toàn cầu phụ thuộc lâu dài vào nhu cầu của Mỹ đã khiến toàn bộ hệ thống ngày càng mất cân bằng.
Một số quốc gia có chính sách khuyến khích tiết kiệm quá mức, kìm hãm tăng trưởng do khu vực tư nhân dẫn dắt; một số khác cố tình ép thấp tiền lương, cũng hạn chế tăng trưởng. Những hành vi này làm trầm trọng thêm sự phụ thuộc của toàn cầu vào nhu cầu Mỹ, khiến nền kinh tế thế giới trở nên dễ tổn thương hơn so với trạng thái lẽ ra nó phải có.
Ở châu Âu, cựu Chủ tịch Ngân hàng Trung ương châu Âu Mario Draghi đã chỉ rõ nhiều nguyên nhân dẫn đến trì trệ kinh tế và đề xuất loạt giải pháp khắc phục. Các quốc gia châu Âu nên nghiêm túc tiếp nhận những đề xuất này.
Hiện tại, châu Âu đã迈出 bước đầu tiên muộn màng nhưng cần thiết, tôi đánh giá cao điều này. Những biện pháp này sẽ tạo ra nguồn cầu mới cho kinh tế toàn cầu, đồng thời cũng có nghĩa là châu Âu sẽ gánh vác trách nhiệm lớn hơn trong các vấn đề an ninh.
Tôi luôn tin rằng quan hệ kinh tế toàn cầu nên bổ trợ cho quan hệ đối tác an ninh.
Giữa các đối tác an ninh, khả năng xây dựng một hệ thống kinh tế tương thích, cùng có lợi là cao hơn. Nếu Mỹ tiếp tục cung cấp an ninh và thị trường mở, thì các đồng minh của chúng tôi cũng phải cam kết mạnh mẽ hơn về phòng thủ tập thể. Những hành động mới đây của châu Âu về chi tiêu tài khóa và quốc phòng chính là minh chứng cho hiệu quả bước đầu của chính sách chính phủ Trump.
Vai trò lãnh đạo của Mỹ tại IMF và Ngân hàng Thế giới
Chính quyền Trump và Bộ Tài chính Mỹ cam kết duy trì và mở rộng vai trò lãnh đạo của Mỹ trong hệ thống kinh tế toàn cầu. Điều này thể hiện rõ nhất trong lĩnh vực các tổ chức tài chính quốc tế.
IMF và Ngân hàng Thế giới đóng vai trò then chốt trong hệ thống quốc tế. Miễn là họ trung thành với sứ mệnh của mình, chính quyền Trump sẽ hợp tác toàn diện với họ.
Tuy nhiên, trong tình trạng hiện tại, hai tổ chức này chưa đạt yêu cầu.
Hai trụ cột của hệ thống Bretton Woods phải thoát khỏi tình trạng hiện nay - lan man về chủ đề, mục tiêu phân tán - và quay trở lại sứ mệnh cốt lõi. Việc mở rộng chủ đề đã làm suy yếu khả năng thực hiện nhiệm vụ căn bản của họ.
Sắp tới, chính quyền Trump sẽ tiếp tục tận dụng ảnh hưởng và vai trò lãnh đạo của Mỹ trong các tổ chức này để thúc đẩy họ tập trung vào sứ mệnh và phát huy vai trò. Chúng tôi cũng sẽ yêu cầu ban quản lý và nhân viên các tổ chức này chịu trách nhiệm về những kết quả thực sự đạt được.
Tôi chân thành mời quý vị cùng chúng tôi thúc đẩy IMF và Ngân hàng Thế giới tập trung lại vào sứ mệnh cốt lõi. Điều này phù hợp với lợi ích chung của tất cả chúng ta.
Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF)
Trước hết, chúng ta phải đưa IMF trở lại đúng nghĩa là một IMF thực sự.
Sứ mệnh cốt lõi của IMF là: thúc đẩy hợp tác tiền tệ quốc tế, thúc đẩy tăng trưởng thương mại quốc tế cân bằng, khuyến khích phát triển kinh tế, và ngăn ngừa các chính sách có hại như phá giá tiền tệ cạnh tranh. Những chức năng này cực kỳ quan trọng đối với cả Mỹ và nền kinh tế toàn cầu.
Tuy nhiên, hiện nay IMF đang bị ám ảnh bởi "sự lệch hướng sứ mệnh". Tổ chức từng kiên định với hợp tác tiền tệ toàn cầu và ổn định tài chính này hiện dành quá nhiều thời gian và nguồn lực cho các vấn đề như biến đổi khí hậu, giới tính và xã hội.
Những chủ đề này vốn không nằm trong trách nhiệm của IMF, và sự lệch hướng này lại làm suy yếu năng lực của họ trong các vấn đề kinh tế vĩ mô trọng tâm.
IMF phải trở thành một tổ chức "không khoan nhượng trong việc nói lên sự thật", chứ không chỉ đối với một vài quốc gia thành viên. Tiếc thay, IMF hiện nay lại chọn "làm ngơ". Báo cáo "Bộ phận Ngoại hối" năm 2024 của họ lại lấy tiêu đề là "mất cân bằng đang thoái trào", một phán đoán "lạc quan mù quáng" phản ánh một tổ chức ưu tiên duy trì hiện trạng hơn là đặt ra những câu hỏi then chốt.
Tại Mỹ, chúng tôi hiểu rõ rằng chúng tôi phải sắp xếp lại tài khóa của chính mình. Chính quyền trước đã tạo ra thâm hụt ngân sách lớn nhất trong thời bình trong lịch sử Mỹ, và chính quyền hiện tại đang nỗ lực đảo ngược tình thế này.
Chúng tôi hoan nghênh những ý kiến phê bình, nhưng không thể chấp nhận việc IMF im lặng trước những quốc gia đáng bị chỉ trích nhất —— đặc biệt là các quốc gia có thặng dư thương mại lâu dài.
Theo trách nhiệm cốt lõi, IMF phải nêu tên những quốc gia có chính sách bóp méo nền kinh tế toàn cầu, thao túng tiền tệ và thiếu minh bạch, ví dụ như Trung Quốc.
Tôi cũng mong đợi IMF đưa ra cảnh báo về hành vi cho vay thiếu trách nhiệm của một số quốc gia chủ nợ. IMF cần chủ động hơn trong việc thúc đẩy các chủ nợ chính thức song phương sớm can thiệp, phối hợp với quốc gia vay nợ, từ đó rút ngắn thời gian khó khăn về nợ.
IMF phải tập trung lại chức năng cho vay của mình, tập trung giải quyết các vấn đề cán cân thanh toán, và đảm bảo các khoản vay có tính chất tạm thời.
Khi trách nhiệm rõ ràng và vận hành đúng đắn, các khoản vay của IMF chính là đóng góp cốt lõi của họ đối với nền kinh tế toàn cầu: khi thị trường thất bại, IMF có thể hành động hỗ trợ; đổi lại, quốc gia vay phải thực hiện cải cách kinh tế nhằm giải quyết mất cân bằng cán cân thanh toán và thúc đẩy tăng trưởng.
Những thay đổi do cải cách mang lại cấu thành một trong những đóng góp quan trọng nhất của IMF trong việc xây dựng một nền kinh tế toàn cầu mạnh mẽ, bền vững và cân bằng.
Argentina là một ví dụ điển hình. Đầu tháng này, tôi đã thăm Argentina để thể hiện sự ủng hộ của Mỹ đối với nỗ lực của IMF trong việc tái cơ cấu tài khóa cho đất nước này. Argentina xứng đáng nhận được sự hỗ trợ của IMF vì họ đã đạt được tiến triển thực chất trong việc thực hiện các mục tiêu tài khóa.
Nhưng không phải mọi quốc gia đều xứng đáng được đối xử như nhau. IMF phải buộc các quốc gia không thực hiện cam kết cải cách phải chịu trách nhiệm, và khi cần thiết, phải nói "không" một cách kiên quyết. IMF không có nghĩa vụ cho vay đối với các quốc gia từ chối cải cách.
Thước đo thành công của IMF phải là khả năng của các quốc gia được hỗ trợ trong việc đạt được ổn định và tăng trưởng kinh tế, chứ không phải tổng số tiền cho vay của họ.
Ngân hàng Thế giới
Cũng giống như IMF, Ngân hàng Thế giới cũng phải tái định hình chức năng, trở về với cội nguồn.
Nhóm Ngân hàng Thế giới cam kết giúp các nước đang phát triển phát triển kinh tế, giảm nghèo, thu hút đầu tư tư nhân, tạo việc làm khu vực tư, và giảm sự phụ thuộc vào viện trợ nước ngoài. Họ cung cấp nguồn tài chính dài hạn, minh bạch và có thể chi trả được cho các ưu tiên phát triển riêng của mỗi quốc gia.
Cũng như IMF, Ngân hàng Thế giới cung cấp hỗ trợ kỹ thuật rộng rãi cho các nước thu nhập thấp, giúp họ đạt được tính bền vững nợ, từ đó có thể đối phó tốt hơn với các điều khoản cho vay hà khắc, thiếu minh bạch từ các chủ nợ khác.
Những chức năng cốt lõi này bổ trợ cho nỗ lực của chính quyền Trump trong việc xây dựng một hệ thống kinh tế an toàn hơn, mạnh mẽ hơn và thịnh vượng hơn tại Mỹ và trên toàn cầu.
Nhưng thực tế là, Ngân hàng Thế giới ở một số khía cạnh cũng đã đi lệch khỏi khởi nguyên.
Họ không nên mong đợi nhận được "chi phiếu trắng" thông qua các chiến dịch truyền thông hào nhoáng, đầy thuật ngữ thời thượng, cũng không thể né tránh bằng những cam kết cải cách mơ hồ.
Trong quá trình trở về với sứ mệnh, Ngân hàng Thế giới phải sử dụng nguồn lực một cách hiệu quả và hiệu suất cao hơn, đồng thời tạo ra giá trị hữu hình thực sự cho tất cả các quốc gia thành viên.
Một hướng đi then chốt hiện nay để Ngân hàng Thế giới nâng cao hiệu quả sử dụng nguồn lực là tập trung vào việc nâng cao khả năng tiếp cận năng lượng.
Các nhà lãnh đạo kinh doanh toàn cầu thường chỉ ra rằng nguồn điện không ổn định là một trong những rào cản chính cản trở đầu tư. Kế hoạch "Sứ mệnh 300" do Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng Phát triển châu Phi cùng khởi xướng nhằm cung cấp điện ổn định cho thêm 300 triệu người dân châu Phi là một nỗ lực đáng ghi nhận.
Nhưng Ngân hàng Thế giới còn phải đáp ứng mạnh mẽ hơn nữa các ưu tiên và nhu cầu thực tế về năng lượng của các quốc gia, tập trung vào các công nghệ thực sự hỗ trợ tăng trưởng kinh tế, chứ không chạy theo mù quáng các chỉ số tài trợ khí hậu méo mó.
Chúng tôi đánh giá cao việc Ngân hàng Thế giới gần đây tuyên bố dỡ bỏ lệnh cấm hỗ trợ năng lượng hạt nhân. Thay đổi này có tiềm năng cách mạng hóa cấu trúc năng lượng ở nhiều thị trường mới nổi. Chúng tôi khuyến khích Ngân hàng Thế giới tiếp tục tiến bước, đảm bảo các quốc gia có quyền tiếp cận bình đẳng với mọi công nghệ có thể cung cấp điện cơ bản ổn định và giá cả phải chăng.
Ngân hàng Thế giới cần duy trì trung lập về công nghệ, và ưu tiên "tính phải chăng" trong đầu tư năng lượng.
Trong đa số trường hợp, điều này có nghĩa là đầu tư vào khí tự nhiên hoặc các dự án năng lượng hóa thạch khác; trong các trường hợp khác, cũng bao gồm các dự án năng lượng tái tạo đi kèm hệ thống lưu trữ hoặc điều độ.
Lịch sử nhân loại dạy chúng ta một chân lý đơn giản: chỉ khi nào năng lượng dồi dào thì kinh tế mới thịnh vượng.
Vì vậy, Ngân hàng Thế giới nên thúc đẩy con đường phát triển năng lượng "đa dạng hóa". Cách làm như vậy không chỉ nâng cao hiệu quả tài trợ mà còn giúp Ngân hàng Thế giới thực sự trở về với sứ mệnh cốt lõi là thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và giảm nghèo.
Bên cạnh việc nâng cao khả năng tiếp cận năng lượng, Ngân hàng Thế giới còn có thể sử dụng hiệu quả hơn nguồn lực thông qua việc thực hiện chính sách "tốt nghiệp" (graduation policy).
Mục tiêu của chính sách này là để Ngân hàng Thế giới dành nhiều nguồn vay hơn cho các nước đang phát triển nghèo nhất, có xếp hạng tín dụng thấp nhất. Đây cũng là nơi các hỗ trợ của Ngân hàng Thế giới có tác động lớn nhất về giảm nghèo và tăng trưởng.
Tuy nhiên trên thực tế, Ngân hàng Thế giới vẫn hàng năm cho vay các quốc gia đã lâu đủ tiêu chuẩn "tốt nghiệp". Việc cho vay liên tục này thiếu cơ sở chính đáng, chiếm dụng nguồn lực cho các dự án ưu tiên cao, kìm hãm không gian phát triển vốn tư nhân, đồng thời làm suy yếu động lực của các quốc gia này trong việc thoát khỏi sự phụ thuộc vào Ngân hàng Thế giới và chuyển sang con đường tăng trưởng việc làm do khu vực tư nhân dẫn dắt.
Trong tương lai, Ngân hàng Thế giới phải đặt ra lộ trình rút lui rõ ràng cho các quốc gia đã đạt tiêu chuẩn tốt nghiệp từ lâu.
Việc tiếp tục coi Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, là "nước đang phát triển" là điều phi lý.
Thật vậy, tốc độ trỗi dậy của Trung Quốc ấn tượng đến mức khó tin, dù phần nào là với cái giá của các thị trường phương Tây. Nhưng nếu Trung Quốc muốn đảm nhận vai trò xứng tầm với sức mạnh của mình trong nền kinh tế toàn cầu, thì họ cũng nên hoàn thành "tốt nghiệp".
Chúng tôi hoan nghênh điều này.
Bên cạnh đó, Ngân hàng Thế giới nên thúc đẩy chính sách mua sắm minh bạch dựa trên "giá trị tối ưu", giúp các quốc gia thoát khỏi mô hình mua sắm chỉ dựa trên "giá thấp nhất trúng thầu".
Mua sắm "chỉ xét giá thấp nhất" thường khuyến khích các chính sách công nghiệp bóp méo thị trường, phụ thuộc trợ cấp; có thể kìm hãm doanh nghiệp tư nhân, làm gia tăng tham nhũng và thông đồng, cuối cùng đẩy chi phí tổng thể lên cao.
Ngược lại, chính sách mua sắm định hướng "giá trị tối ưu" là lựa chọn tốt hơn cả về hiệu quả lẫn phát triển; việc thực thi mạnh mẽ sẽ mang lại lợi ích thực sự cho Ngân hàng Thế giới và các quốc gia cổ đông.
Về vấn đề này, tôi muốn đưa ra tuyên bố nghiêm khắc nhất về chính sách mua sắm trong viện trợ tái thiết Ukraine: bất kỳ tổ chức nào từng tài trợ hoặc cung cấp vật tư cho cỗ máy chiến tranh Nga, dù là ai, đều tuyệt đối không đủ tư cách tham gia xin tài trợ từ các quỹ tái thiết Ukraine. Không ngoại lệ.
Kết luận
Cuối cùng, tôi xin một lần nữa chân thành mời gọi các đồng minh của chúng tôi —— hãy cùng chúng tôi thúc đẩy việc tái cân bằng hệ thống tài chính quốc tế, và đưa IMF và Ngân hàng Thế giới trở về với sứ mệnh ban đầu.
"Nước Mỹ trước tiên" không có nghĩa là chúng tôi sẽ rút lui, mà là chúng tôi sẽ tham gia vào hệ thống kinh tế quốc tế một cách quyết liệt hơn, bao gồm việc đóng vai trò tích cực hơn trong IMF và Ngân hàng Thế giới.
Một hệ thống kinh tế quốc tế bền vững hơn sẽ phục vụ tốt hơn lợi ích chung của Mỹ và tất cả các quốc gia tham gia.
Chúng tôi mong đợi được hợp tác cùng quý vị không ngừng nỗ lực cho mục tiêu chung này.
Xin cảm ơn mọi người!
Phiên hỏi đáp:
Tim Adams:
Bộ trưởng, cảm ơn bài phát biểu tuyệt vời của ngài, và cảm ơn tất cả quý vị đã đến hôm nay. Câu "Nước Mỹ trước tiên không có nghĩa là Mỹ hành động đơn độc" vừa rồi đặc biệt mạnh mẽ, khiến nhiều người trong khán phòng thở phào nhẹ nhõm. Vậy có thể hiểu rằng, miễn là các tổ chức quốc tế này quay trở lại với sứ mệnh ban đầu, tập trung vào việc chính, thì Mỹ sẽ tiếp tục tham gia?
Bessent:
Hoàn toàn chính xác. Tôi đã nói rất rõ trong phiên điều trần đề cử: Mỹ nên tích cực tham gia các tổ chức đa phương quốc tế này —— không chỉ tham gia, mà còn phải hành động, đạt được kết quả. Điều này không chỉ vì lợi ích của chúng tôi, mà thực sự là vì lợi ích toàn cầu.
Tim Adams:
Ngài đề cập đến việc tái thiết trật tự tài chính toàn cầu. Thực ra hai mươi năm trước, một quan chức tài chính cấp cao cũng nói rằng IMF "thiếu năng lực ứng phó với mất cân bằng toàn cầu", nhưng sau đó mỗi Bộ trưởng Tài chính lại có ưu tiên khác nhau. Vậy ngài sẽ làm gì khác biệt? Về mặt tư tưởng và phương pháp cụ thể là gì?
Bessent:
Việc đầu tiên là xác định rõ trọng tâm. Chúng tôi sẽ thiết lập lại định hướng và tiêu chí đánh giá cho các tổ chức này, đưa họ trở về với sứ mệnh ban đầu. Tôi đến từ khu vực tư nhân, quen nhìn vào kết quả và thời gian biểu. Bạn biết đấy, người ta đã nói về những vấn đề này hai ba mươi năm rồi, một số quốc gia có lẽ nghĩ có thể đợi thêm 100 năm nữa, nhưng chúng tôi không có thời gian đó.
Tim Adams:
Trong lĩnh vực này, C là trọng tâm không thể tránh khỏi. Ngài sắp gặp đồng nghiệp Trung Quốc. Có cách nào khiến họ nhận ra rằng, bàn luận thêm chẳng bằng hành động thực tế?
Bessent:
Thực ra cũng không cần nói thêm lý lẽ gì nữa, họ trong lòng rõ cả, chỉ thiếu động lực bên ngoài và động lực thực thi. Tôi lần đầu đến Nhật Bản năm 1990, khi họ vừa trải qua bong bóng kinh tế vỡ; năm 2012 tôi gặp Abe khi ông ấy chuẩn bị tranh cử, ông ấy nhanh chóng đưa ra "Abenomics", mười năm sau, kinh tế Nhật Bản phục hồi rõ rệt. Tôi tin các đồng nghiệp Trung Quốc cũng sẽ nhận ra điều này.
Tôi từng nói, chúng ta có cơ hội đạt được một thỏa thuận lớn giữa Mỹ và Trung Quốc: Mỹ tăng cường sản xuất công nghiệp để tái thiết cán cân thương mại, Trung Quốc giảm phụ thuộc vào xuất khẩu, chuyển mạnh sang "vòng tuần hoàn nội địa". Nếu phía Trung Quốc nghiêm túc theo hướng này, chúng ta có thể hợp tác cùng nhau. Tất nhiên, như anh nói, cốt lõi của mọi chuyện là chúng ta phải tự kiểm soát tài khóa. Hiện tại thâm hụt của Mỹ chiếm 6% GDP, điều này không thể duy trì lâu dài.
Tim Adams:
Việc đưa điều chỉnh tài khóa vào khuôn khổ tái cân bằng toàn cầu quan trọng đến mức nào, xin ngài triển khai thêm?
Bessent:
Đây là một mắt xích cực kỳ quan trọng. Phần lớn quý vị ở đây đều được đào tạo kinh tế hệ thống, đều hiểu thâm hụt thương mại bắt nguồn từ ba yếu tố then chốt: thứ nhất là chính sách thương mại, bao gồm thuế quan, rào cản phi thuế quan, thao túng tỷ giá và trợ cấp cho lao động và các yếu tố sản xuất; thứ hai là thâm hụt ngân sách, thâm hụt càng cao thì "sức hấp dẫn" đối với hàng nhập khẩu càng lớn, đồng thời đẩy lãi suất lên cao; thứ ba là tỷ giá USD, Mỹ luôn kiên trì chính sách "USD mạnh", giá trị do thị trường quyết định. USD mạnh không phải là giá báo cao, mà là thu hút vốn và niềm tin thị trường nhờ các chính sách vững chắc.
Vấn đề của chúng tôi không phải là thu nhập thấp, mà là chi tiêu quá cao. Tôi đề nghị Tổng thống Trump kiểm soát thâm hụt dài hạn ở mức khoảng 3% GDP, phù hợp với lạm phát 2% hoặc tăng trưởng danh nghĩa, đồng thời đạt tăng trưởng cao hơn thông qua các chính sách tốt.
Tim Adams:
Ngài vừa nhắc lại khái niệm "đặc quyền USD" do Bob Rubin và Valéry Giscard d’Estaing đề xuất vào những năm 60. Một số người xem đó là gánh nặng chứ không phải đặc quyền. Ngài đánh giá thế nào về vị thế của USD với tư cách đồng tiền dự trữ toàn cầu? Vị thế này có suy giảm theo thời gian không?
Bessent:
Tôi tin trong suốt đời tôi, USD vẫn sẽ là đồng tiền dự trữ số một toàn cầu. Mà nói thật, tôi cũng không nghĩ có quốc gia nào thực sự muốn thay thế nó. Euro từng được kỳ vọng rất cao, nhưng gần đây tăng giá quá nhanh, lại trở thành gánh nặng cho nền kinh tế định hướng xuất khẩu. Chìa khóa để giữ vững vị thế USD vẫn là khôi phục niềm tin vào các tổ chức quốc tế.
Tim Adams:
Ngài vừa đi châu Âu, nhiều người cảm giác châu Âu đang ấp ủ một "phục hưng". Ngài nghĩ sao? Đây có phải là cơ hội tốt để châu Âu đảm nhận thêm nhu cầu toàn cầu không?
Bessent:
Thật sự là một cơ hội tốt, đương nhiên cũng có không ít thách thức. Tôi phải nói một câu —— chúng ta nên cảm ơn Tổng thống Trump, ông đã khiến nhiều nhà lãnh đạo châu Âu làm được điều họ chưa làm được suốt 26 năm: thuyết phục Đức tăng chi tiêu tài khóa, kích thích kinh tế châu Âu. Đây vừa là kích thích tài khóa, vừa là chia sẻ gánh nặng quốc phòng châu Âu. Như tôi thường nói, an ninh kinh tế chính là an ninh quốc gia, an ninh quốc gia chính là an ninh kinh tế. Nếu phương án mới của châu Âu hiệu quả, tôi sẽ ủng hộ toàn lực. Gần đây tôi còn nói chuyện riêng với Bộ trưởng Tài chính Tây Ban Nha, ông ấy rất tin tưởng vào đầu tư tương lai của EU cho quốc phòng, điều này tôi cũng rất khẳng định.
Tim Adams:
Bộ trưởng, ngài hiện đang thúc đẩy nhiều hướng trọng tâm: tái cân bằng Mỹ-Trung, cơ hội châu Âu, và tái cân bằng nhu cầu nội địa Mỹ (bao gồm thâm hụt ngân sách). Vậy ngài kỳ vọng cụ thể gì ở IMF sắp tới? Mong bà Georgieva và Hội đồng của bà ấy nên làm gì?
Bessent:
Một câu: trở về cội nguồn. IMF những năm gần đây thực sự đi lệch hướng, chủ đề quá nhiều và lộn xộn, cần "dọn cỏ", tập trung lại các nhiệm vụ cốt lõi như cán cân thanh toán và tăng trưởng cân bằng, đồng thời đặt ra mục tiêu rõ ràng và tiêu chí đánh giá kết quả.
Tim Adams:
Cùng nói thêm về năng lượng. Ngài đặc biệt nhấn mạnh năng lượng hạt nhân trong bài phát biểu. Mỹ hiện là nước sản xuất dầu lớn nhất thế giới, mỗi ngày khoảng 13 triệu thùng. Tương lai nên tập trung mạnh hơn vào lĩnh vực nào? Ngân hàng Thế giới nên hỗ trợ năng lượng hóa thạch, năng lượng hạt nhân và các dạng năng lượng khác ra sao?
Bessent:
Năng lượng dồi dào là linh hồn của tăng trưởng kinh tế. Chúng ta phải giúp các quốc gia thiết kế nhịp độ phát triển phù hợp: trước tiên "bò", sau đó "chạy", cuối cùng "phi nước đại". Phát triển bền vững thực sự phải bắt đầu từ việc cung cấp điện cơ bản ổn định. Một số người còn mê mẩn ảo tưởng rằng chỉ cần năng lượng tái tạo là giải quyết được tất cả, nhưng thực tế là bơm nước phải quay, sưởi ấm phải bật, bệnh viện không được mất điện. Ngay cả Nam Phi, một nước có thu nhập trung bình, vẫn thường xuyên mất điện. Vì vậy chúng ta phải ổn định điện tải cơ bản trước, rồi mới tính đến việc dần dần tích hợp năng lượng tái tạo và các dạng năng lượng khác, chứ không thể để năng lượng tái tạo đi trước, dẫn đến doanh nghiệp không vận hành bình thường được.
Tim Adams:
Cuối cùng nói về trung gian tài chính. Chủ nghĩa tư bản mà không có vốn thì chỉ là một "chủ nghĩa" trống rỗng, và thị trường vốn Mỹ cùng các trung gian tài chính đóng vai trò cực kỳ quan trọng cả trong và ngoài nước. Tầm nhìn của ngài về quản lý tương lai là gì? Ngành này nên phát triển ra sao?
Bessent:
Gần đây chủ đề tín dụng tư nhân khá nóng. Tôi cho rằng nó đại diện cho sự phát triển đa dạng hóa của hệ thống tài chính Mỹ, nhưng hiện nay một phần hoạt động của nó nằm ngoài quản lý, phần nào là do sau khủng hoảng 2008, quản lý quá chặt khiến không gian của các tổ chức tài chính truyền thống bị thu hẹp. Chúng tôi dự định dựa vào Ủy ban Giám sát Ổn định Tài chính (FSOC), phối hợp với Cục Dự trữ Liên bang, Cơ quan Kiểm soát Tiền tệ và Công ty Bảo hiểm Tiền gửi Liên bang (FDIC), xây dựng một khung quản lý linh hoạt và dẻo dai hơn, khơi dậy sức sống của tài chính tuân thủ. Điểm độc đáo của tài chính Mỹ là có rất nhiều ngân hàng cộng đồng và ngân hàng nhỏ, cung cấp 70% khoản vay nông nghiệp, 40% khoản vay nhỏ và vay nhà trên cả nước. Còn các nước G7 khác chủ yếu do vài ngân hàng lớn chi phối. Trước kia là Phố Wall dẫn dắt, giờ đến lượt "Đường chính" (Main Street) được chia sẻ thành quả. Nhiều ngân hàng nhỏ trong hơn mười năm qua vì áp lực quản lý lớn nên thu tay lại, kinh tế thực cũng đình trệ theo. Chúng tôi quyết tâm sửa chữa vấn đề này cho tốt.
Tim Adams:
Một lần nữa xin cảm ơn mọi người. Bộ Tài chính luôn là "tiếng nói lý trí tỉnh táo", hôm nay quý vị đã nghe được chính giọng nói lý trí đó. Chúc mọi người thuận lợi! Xin hãy dành tràng pháo tay nồng nhiệt một lần nữa để cảm ơn Bộ trưởng Tài chính!
Chào mừng tham gia cộng đồng chính thức TechFlow
Nhóm Telegram:https://t.me/TechFlowDaily
Tài khoản Twitter chính thức:https://x.com/TechFlowPost
Tài khoản Twitter tiếng Anh:https://x.com/BlockFlow_News










