TechFlow đưa tin, ngày 20 tháng 6, Alex Thorn – Trưởng bộ phận Nghiên cứu của Galaxy Digital – đã công bố cập nhật mới nhất về tiến trình tố tụng trong vụ kiện nhằm “thiết lập quyền sở hữu pháp lý đối với Bitcoin của Satoshi Nakamoto”. Vụ việc do hai công ty vô danh có trụ sở tại Wyoming khởi xướng, nhằm yêu cầu tòa án xác định khoảng 39.069 địa chỉ Bitcoin đã lâu không hoạt động là “tài sản bị bỏ hoang”, từ đó thiết lập quyền sở hữu pháp lý đối với số BTC liên quan—trong đó bao gồm một số ví được cho là thuộc “thời kỳ Satoshi Nakamoto”:
1. Ngày 29 tháng 5, luật sư Bitcoin Ian R. Cohen đã nộp bản ý kiến “bạn của tòa án” (amicus curiae), với các luận điểm cốt lõi như sau: Luật mất mát và tìm lại tài sản của bang New York không áp dụng đối với Bitcoin do người dùng tự quản lý (self-custody); tình trạng “ngủ đông” không đồng nghĩa với “bị bỏ hoang”; tòa án không có thẩm quyền đối với khóa riêng (private key), đồng thời nhấn mạnh rằng trong hệ thống Bitcoin, “quyền kiểm soát khóa riêng chính là quyền sở hữu”, và việc không thể kiểm soát khóa riêng thì không thể đưa ra yêu sách đối với tài sản.
2. Ngày 4 tháng 6, Thẩm phán Kathy King chấp thuận yêu cầu tổ chức phiên điều trần của ông Cohen và ra lệnh tạm đình chỉ toàn bộ vụ việc, đình chỉ mọi thủ tục tiếp theo cho đến khi xét xử chính thức diễn ra—động thái này hiệu quả ngăn chặn khả năng nguyên đơn đạt được phán quyết vắng mặt thông qua con đường “không có bị đơn phản bác → phán quyết mặc nhiên”.
3. Ngày 18 tháng 6, luật sư của nguyên đơn, ông David Lin, nộp đơn yêu cầu hủy bỏ hoặc thu hẹp lệnh tạm đình chỉ, lập luận rằng bên thứ ba không phải đương sự không nên làm ảnh hưởng tiến trình vụ án; đồng thời cho rằng nếu bị đơn không xuất hiện, thì ý kiến “bạn của tòa án” cũng trở nên không cần thiết.
4. Ngày 19 tháng 6, ông Cohen nộp bản phản bác cứng rắn, nêu rõ: Lệnh tạm đình chỉ vốn do tòa án chủ động ban hành; thực tế “không có bị đơn xuất hiện” chính là vấn đề cấu trúc cốt lõi của vụ việc—việc lấy 39.069 địa chỉ Bitcoin làm “bị đơn” ngay từ đầu đã khiến việc phản bác là bất khả thi, do đó tòa án bắt buộc phải dựa vào ý kiến của các bên thứ ba để tránh nguy cơ ra phán quyết một chiều. Ông Cohen còn đặt câu hỏi về việc nguyên đơn chỉ định giá khoản tranh chấp ở mức 10 USD nhằm né tránh các rào cản tố tụng, trong khi lại đang cố gắng thúc đẩy một quyết định có thể ảnh hưởng đến quyền sở hữu hàng trăm tỷ đô la Mỹ Bitcoin. Đồng thời, ông nhấn mạnh dữ liệu chuỗi khối (on-chain) cho thấy một số địa chỉ bị gán nhãn “ngủ đông” vẫn thực hiện giao dịch trong suốt quá trình tố tụng—ít nhất 52 địa chỉ đã chuyển đi khoảng 34.335 BTC (khoảng 2,48 tỷ USD), trong đó 29 địa chỉ tiếp tục chuyển nhượng khoảng 12.302 BTC ngay cả sau khi thông báo tố tụng được gửi đi, từ đó làm suy yếu nghiêm trọng tiền đề cốt lõi của nguyên đơn về “tài sản bị bỏ hoang”.
Alex Thorn phân tích rằng hiện vụ việc vẫn đang trong giai đoạn xét xử. Nếu tòa ra phán quyết vắng mặt, kết quả có thể gây ảnh hưởng sâu rộng đến định nghĩa pháp lý đối với tài sản Bitcoin do người dùng tự quản lý, đồng thời khơi mào tranh luận dài hạn về việc “địa chỉ ngủ đông có đồng nghĩa với tài sản vô chủ hay không”.